Mảnh nhỏ trăm trượng bay đi ở phía xa. Phía sau nó là rất đông tu sĩ. Dù là bọn hắn hay là tu sĩ trên mảnh nhỏ trăm trượng đều nhìn về phía Vương Lâm đang ngồi khoanh chân, trong ánh mắt đều lộ vẻ kính sợ.
Đối với hành động giết ba tu sĩ Dương Thực của Vương Lâm mà nói, ai đã chứng kiến trận đại chiến giữa hắn và quái nhân tóc bạc ngoài cửa tiên giới đều chẳng hề kinh ngạc mà đều cho điều này là hiển nhiên.
Nhưng những tu sĩ chưa được chứng kiến trận chiến này thì trong lòng lúc này đang chấn động kịch liệt. Nhất là những người vừa nãy do dự không muốn nộp tiên ngọc giờ phút này đều thầm kêu may mắn. Còn những tu sĩ trong lòng thầm muốn cướp đoạt mảnh nhỏ trăm trượng của Vương Lâm thì lúc này toát mồ hôi lạnh, hoảng sợ không thôi.
Dọc đường đi, trong mảnh nhỏ trăm trượng hoàn toàn yên tĩnh, không có bất cứ ai nói chuyện nữa. Sự yên lặng này dần dần khiến xuất hiện một tầng uy áp vô hình bao phủ bọn họ. Sự uy nghiêm đó chính là đến từ sợ sự kính sợ trong lòng bọn họ đối với Vương Lâm.
Tốc độ mảnh nhỏ trăm trượng ngày càng nhanh. Sau mấy canh giờ, ánh mắt Vương Lâm sững lại nhìn về phía trước. Chỉ thấy khoảng không trước mắt hắn có một đạo kiếm quang đang lao nhanh đi. Trong kiếm quang đó là Thân Công Hổ.
Thân Công Hổ đang phi hành đột nhiên xoay người lại nhìn chằm chằm vào mảnh nhỏ trăm trượng đang bay nhanh từ xa lại. Hắn liếc một cái liền nhận ra Vương Lâm, nhất thời trong mắt lộ vẻ kích động, thân thể nhoáng lên liền bay thẳng về phía Vương Lâm.
- Thân Công Hổ tham kiến tôn chủ!
Thân Công Hổ hạ xuống cách Vương Lâm mấy trượng cung kính nói. Ánh mắt hắn nhìn về phía Vương Lâm tràn ngập sự cuồng nhiệt và sùng kính.
Khoé miệng Vương Lâm mỉm cười, hơi gật đầu nói:
- Ngồi xuống bên cạnh đi. Mang ta tới truyền tống trận của Lôi Tiên Điện!
Thân Công Hổ cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn những người khác trên mảnh nhỏ một cái rồi lập tức khoanh chân ngồi xuống cung kính nói:
- Tôn chủ, nơi này cách truyền tống trận không xa!
Hắn nói xong liền chỉ phương hướng.
Những người trên mảnh nhỏ trăm trượng đều khiếp sợ nhìn cảnh tượng trước mắt. Bọn họ hiển nhiên là nhận ra Thân Công Hổ. Lúc này khi nghe Thân Công Hổ gọi Vương Lâm là chủ tôn thì đều thầm nghĩ tới một người.
Đôi mắt đẹp của Tây Tử Phượng nhìn bóng lưng Vương Lâm, khuôn mắt xinh xắn đỏ bừng, nhưng ánh mắt thủy chung vẫn chưa rời khỏi hắn.