Nữ tử Tây Tử Phượng kia lập tức chụp lấy, thân thể nhoáng lên liền bay ra. Hai nam tử còn lại cũng cách không nắm được, hầu như cùng một lúc lao tới, cuối cùng cũng đuổi theo được mảnh nhỏ, rơi lên đó.
Ba người thở phào một hơi, lập tức chú ý tới Vương Lâm đang ngồi khoanh chân ở phía xa. Một nam tử bên cạnh Tây Tử Phượng nhìn thoáng qua Chiến Vân nói:
- Vị đạo hữu kia là .?
Không đợi Chiến Vân mở miệng, Tây Tử Phượng nhìn thoáng qua Vương Lâm, cẩn thận quan sát, lập tức biến sắc, vội vã tiến lên vài bước cung kính ôm quyền cúi đầu nói:
- Vãn bối Tây Tử Phượng tham kiến tiền bối! Đa tạ tiền bối hai lần cứu mạng!
Nói tới đây sắc mặt nàng đỏ bừng.
Vương Lâm liếc nhìn nữ tử này một cái. Vẻ mặt của nữ tử này còn xinh đẹp hơn Chiến Vân ba phần. Hắn nhớ mang máng nữ tử này ở ngoài đại môn của tiên giới đúng là khi hắn bị Viêm Lôi Tử điều khiển thân thể đã đá một cái vào trong khoảng không.
Vương Lâm cau mày, cảm thấy rất phiền toái. Sớm biết thế này thì hắn nói gì cũng không cứu Chiến Vân. Lúc này hắn đành thầm than, trầm giọng nói:
- Ba người có tiên ngọc chứ?
Tây Tử Phượng ngẩn ra. Không đợi nàng trả lời, Chiến Vân đã vội vàng nói:
- Mười vạn tiên ngọc để trả ơn cứu mạng, thêm mười vạn thì được ở nơi này một canh giờ.
Tây Tử Phượng gật đầu nói:
- Thế cũng hợp lý!
Hai người bên cạnh nàng lập tức đều xuất ra tiên ngọc, để vào trong túi trữ vật, cung kính giao cho Vương Lâm.
Vương Lâm tiếp nhận, nhắm mắt lại không để ý tới họ nữa.
Kể cả Chiến Vân, bốn người ngồi cùng một chỗ, nhìn khoảng không bên ngoài mảnh nhỏ, trong lòng không khỏi dâng lên cảm giác được khởi tử hồi sinh, nhẹ giọng nói chuyện với nhau.
Tốc độc của mảnh nhỏ cực nhanh, dần dần không ngừng lao đi trong Lôi Tiên Giới. Dọc đuờng đi lông mày Vương Lâm vẫn không giãn ra. Dọc đường đi hắn gặp rất nhiều tu sĩ đi đơn độc hoặc tụ thành từng nhóm.
Những người này khi thấy mảnh nhỏ trăm trượng thì đều như nắm được cọng rơm cứu mạng, tìm đủ mọi biện pháp đi lên. Tóm lại là đều có người quen biết một chút với những người đang ngồi trên mảnh nhỏ.
Do vậy mà dần dần, số tu sĩ trên mảnh nhỏ ngày càng nhiều. Nhưng thật ra thì cũng chẳng cần Vương Lâm quan tâm. Cứ có người lên là Chiến Vân lại đều đứng ra nói rõ yêu cầu về tiên ngọc của Vương Lâm. Trong tay Vương Lâm đã có mấy túi trữ vật, trong đó có rất nhiều tiên ngọc. Trên mảnh nhỏ trăm trượng cũng đã có gần hai mươi tu sĩ.
Những người này đều không ngồi cùng một chỗ, trừ những người có quen biết thì đều khoanh chân, ngồi nhìn hư không bên ngoài, trong lòng đầy phức tạp.