Theo sát sau nguyên thần Dương Thực kia, lại có mười ba nguyên thần dung nhập vào mặt đất, biến mất không thấy.
Bốn mươi chín mảnh vỡ đại lục tạo thành một trận pháp tuyệt luân. Lập tức bốn mươi hai mảnh trong đó bỗng nhiến biến đổi, chẳng những linh tính tăng lên, mà hơn nữa dường như uy lực của toàn bộ trận pháp này, tại giờ khắc này đã được kéo lên đến đỉnh điểm.
- Tái hiện!
Viêm Lôi Tử cười điên cuồng nói, bởi vì ngày hôm nay đã được hắn chuẩn bị mấy vạn năm.
Cổ kính chấn động, lúc này đây, qua khoảng mười nhịp thở sau, mới có một nguyên thần chậm rãi bay ra. Nguyên thần này cực lỳ già nua, thoạt nhìn dường như có chút uể oải, nhưng sau khi hắn xuất hiện lại có một luồng nguyên lực cực kỳ khổng lồ, vượt xa bốn mươi hai nguyên thần lúc trước, điên cuồng tràn ngập bốn phía.
- Đây là… Đồng tử trong mắt Vương Lâm co rụt lại. Nguyên lực to lớn này cực kỳ đáng sợ, so với lão tổ của Huyễn gia lúc trước gần như tương xứng.
- Chính là nguyên thần của Khuy Niết tu sĩ!
- Tam phẩm thiên tiên!
Thanh niên tà khí kia ánh mắt sững lại, liếm môi chậm rãi nói.
Sau khi nguyên thần kia xuất hiện, ngẩng đầu nhìn không trung, ánh mắt mờ mịt như đang nhớ lại quá khứ. Chỉ thấy Viêm Lôi Tử quát khẽ một tiếng, nguyên thần này thân mình run lên, trong mắt lộ vẻ sợ hãi, thân mình nhoáng lên một cái, dung nhập vào trong mặt đất biến mất không thấy.
Lập tức mảnh vỡ thứ bảy trong Tiên Giới Đại Trận đột nhiên bộc phát ra một luồng uy áp hùng hậu, uy lực của toàn bộ trận pháp tăng mạnh.
Vẫn chưa hết, mảnh kính kia trong lúc gợn sóng ra bốn phía, một đôi bàn tay to từ bên trong vươn ra, như muốn đem mảnh kính này xé rách, một nguyên thần từ bên trong đi ra.
Nguyên thần này là một người đàn ông trung niên, vẻ mặt hắn đầy sát khí, ngay lúc xé mở đi ra, lập tức ngẩng đầu rít gào, sát khí trên người lập tức dâng lên ngập trời, không ngờ thực chất hóa, hình thành một cơn lốc màu đỏ.
Thân mình Vương Lâm không tự chủ được lui ra phía sau, ánh mắt hắn lộ vẻ khiếp sợ. Hắn không thể nhận ra được tu vi của nguyên thần này, chỉ cảm giác người này so với Huyết Tổ cũng không kém.
- Cửu phẩm thiên tiên!
Nam tử tà khí mắt lộ vẻ tham lam, nhưng không tiến lên cướp đoạt.
Viêm Lôi Tử nhìn người đàn ông trung niên kia, ánh mắt lộ vẻ không thể không tiếc nuối, chậm rãi nói:
- Đây là người thứ tư có duyên với lão phu, đáng tiếc. Đệ lục thần, trở về vị trí!