Lúc này Vương Lâm thuấn di nhưng lại rất sử dụng rất ít nguyên lực, hầu như toàn bộ đều lấy từ thiên địa.
Loại thần thông này Vương Lâm thấy cũng tương tự như thu lấy linh lực của vạn vật, nhưng vẫn có chút bất đồng, hiển nhiên là thâm ảo hơn rất nhiều.
Chẳng qua biến hóa của loại thần thông này đã vượt qua tu vi hiện này của Vương Lâm, tuy nói hắn dường như đã nắm được gì đó nhưng lại vẫn còn cách một tầng ngăn cách mỏng manh, chưa thể nào xuyên qua được.
Lúc này lão giả điều khiển thân thể Vương Lâm nhanh chóng lao đi. Vương Lâm cũng không có thời gian mà suy ngẫm về thần thông này. Hắn có thể cảm nhận được, nguyên thần của lão giả thần bí trong cơ thể hắn lúc này đang không ngừng tiêu tán với tốc độ cực nhanh.
Lúc này mới qua thời gian nửa nén nhang mà nguyên thần của lão giả đã tán mất hơn phân nửa, hoàn toàn là trả giá bằng sự tiêu hao nguyên thần để đối lấy tốc độ.
Loại tốc độ này Vương Lâm cũng không biết là nhanh tới mức nào. Thân thể hắn dung nhập trong thiên địa, thoáng một cái đã đi xa tít tắp. Con đường phía trước dường như là năm tháng dài đằng đẵng. Hắn có vẻ như đang đi trong năm tháng chứ không còn di chuyển giữa không trung.
Đây hoàn toàn là một loại ảo giác nhưng Vương Lâm lúc này cũng chẳng còn từ ngữ nào để diễn tả loại biến hóa này.
Bản thân Vương Lâm lúc này đã sơ bộ hiểu được thần thông thuộc về tu sĩ bước thứ hai - Súc địa thành thốn. Tuy rằng hắn không làm được như lão giả này, bước một bước là hoàn toàn dung nhập trong thiên địa, hoàn toàn không hao phí chút thời gian nào, tự nhiên như hô hấp vậy, nhưng nếu để hắn có thời gian chuẩn bị thì vẫn có thể thi triển được.
Nếu đổi lại là những tu sĩ khác thì mặc dù tu vi cũng đạt tới Dương Thực nhưng chưa hiểu được Súc địa thành thốn, thần thông dung nhập thiên địa thì khi bị lão giả điều khiển thân thể lập tức nguyên thần sẽ không thừa nhận nổi kịch biến đột ngột mà nhẹ thì trọng thương, nặng thì nguyên thần sụp đổ.
Cho dù là bản thân Vương Lâm đã hiểu được thần thông này nhưng nguyên thần vẫn có chút khó thừa nhận khi di chuyển với thần thông này.
Thân thể hắn bị nguyên thần của lão giả điều khiển hầu như không hề bước ra khỏi thiên địa mà luôn giữ trạng thái dung hợp, dường như thân thể và nguyên thần đều chia thành vô số hạt nhỏ, hóa thành một bộ phận của thiên địa.
Mọi địa điểm trong thiên địa này chỉ cần trong thời gian ngắn là hắn có thể tới, chẳng qua hiển nhiên là đại thần thông này vẫn có chút hạn chế, nếu không thì lão giả dưới sự dung hợp này liền trực tiếp đi tới chỗ bản thể của hắn, không cần phải lao đi thế này.