Quái nhân tóc bạc này mỗi lần trải qua nguy cơ đều hình thành một pho tượng sau khi thoát ra lại trẻ hơn rất nhiều.
Lúc đầu hắn là một lão giả, sau đó biến hoá trở thành một trung niên, tới giờ lại thành một thanh niên. Cảnh tượng quỷ dị này khiến tu sĩ bốn phía dựng cả tóc gáy.
Nhục thân của Vương Lâm lộ vẻ ngưng trọng, nhìn chằm chằm vào người thanh niên đang đi ra kia. Người này sau khi xuất hiện, tay phải liền nhấn lên pho tượng đang vỡ nát kia một cái. Lập tức pho tượng liền hoá thành nhiều mảnh nhỏ, trong nháy mắt lại hoá thành thanh trường thương, rơi vào trong tay thanh niên này.
Thanh niên này nhìn Vương Lâm, khoé miệng lộ ra một nụ cười âm trầm, thân thể nhoáng lên một cái, cả người dung nhập vào trong thiên địa, trong phút chốc liền biến mất.
Ngay sau đó, thanh niên này quỷ dị xuất hiện phía sau một tu sĩ Âm Hư. Tu sĩ này sắc mặt đại biến, thân thể lập tức thuấn di.
Không chỉ có hắn, tu sĩ bốn phía lúc này cũng vội vàng tránh ra.
Vẻ tươi cười trên mặt thanh niên kia càng thêm âm trầm. Trường thương trong tay đâm vào hư không một cái. Lập tức một mảng sóng gợn xuất hiện cách đó không xa. Thân thể tu sĩ Âm Hư kia liền bị bức phải hiện ra. Sắc mặt tu sĩ này tái nhợt, đang muốn tiếp tục bỏ chạy thì thân thể chợt loạng choạng, ầm một cái hoá thành một đám huyết nhục, ngay cả nguyên thần cũng bị một lực hút mạnh mẽ hút vào trong miệng người thanh niên kia.
Ngay cả xương thịt cũng không còn một chút nào sót lại.
Chuyện này hầu như chỉ trong chớp mắt đã xong xuôi. Thân thể thanh niên nọ lại nhoáng lên, thân ảnh quỷ dị khó lường, xuyên qua đám tu sĩ bốn phía. Cứ mỗi lần hắn hiện lên là lại có một tu sĩ lập tức bỏ mình.
Lão giả thần bí điều khiển thân thể Vương Lâm lúc này hừ lạnh, thân thể nhoáng lên liền hoá thành một tia chớp lao tới, đồng thời tay phải bắt quyết, hướng về bầu trời điểm một cái, miệng quát:
- Ngưng!
Lập tức từng đạo tử quang từ trong hư vô biến ảo ra, nhanh chóng ngưng tụ trong tay phải Vương Lâm. Trong nháy mắt, một cái quang cầu màu tím xuất hiện, tử quang nồng đậm loé lên trong đó, bên ngoài còn có sương mù mỏng manh vờn quanh, trong cực kỳ huyễn lệ.
- Tán !
Tiếng nói khàn khàn từ trong miệng Vương Lâm truyền ra. Lập tức quang cầu kia chấn động rồi tan nát, hoá thành một cơn sóng gợn rồi trở thành một cơn sóng dữ tràn ra bốn phía.
Trong gợn sóng này dường như bao trùm thiên địa. Giờ phút này tu sĩ bốn phía dù là tu vi tới đâu cũng đều cảm nhận được một lực lượng mạnh mẽ đánh tới thân thể mình. Lực lượng này quá lớn, nhất thời khiến tất cả tu sĩ thân thể chấn động, lui lại phía sau với tốc độ cực nhanh.
Ngay cả Thân Công Hổ, Chiến Không Liệt cũng đều như vậy.