Lúc này ở khoảng không bị sụp đổ kia, sau khi lực phá hoại tan đi, một pho tượng toàn thân ngăm đen hiện ra. Những tiếng răng rắc từ trong pho tượng này truyền ra. Ở mi tâm của nó, một khe nứt xuất hiện. Khe nứt càng ngày càng nhiều, càng ngày càng lớn, cuối cùng đột nhiên thấy hai cánh tay từ trong khe nứt thò ra, kéo mạnh về hai bên. Lập tức cái khe bị kéo rộng ra. Một nam tử trung niên tóc đen từ trong đó chậm rãi bước ra.
Lúc này trên người hắn không có nửa điểm vết thương nhưng hai mắt lại tỏa ra sát khí dày đặc.
- Bạch Phàm tiên thuật, Thanh Sương tiên kiếm, pháp bảo của Tiêu Dao Tử. Lại còn có nhục thân có thể so sánh với thân thể của tiên vương. Từ khi bổn quân tỉnh lại thì ngươi là luyện khí sĩ mạnh nhất mà ta gặp được. Ngươi có tư cách được xưng tên với ta!
Tướng mạo người này cực kỳ giống quái nhân tóc bạc, phảng phất như trẻ ra rất nhiều vậy. Hắn vừa nói, tay phải vừa vỗ lên pho tượng bên cạnh người. Lập tức pho tượng này tan biến, cuối cùng biến thành một cây trường thương màu đen, rơi vào trong tay hắn.
- Nói nhảm làm gì lắm thế. Chẳng phải chỉ là một tiên quân thôi sao. Dù là tiên quân thì đã sao, huống chi tu vi của ngươi lúc này chỉ bằng một tiên vương mà thôi!
Vương Lâm nhìn thân thể mình, lấy giọng điệu kẻ cả nói. Chỉ có điều trong lời nói của hắn dường như hụt hơi vậy.
Đang nói chuyện, thân thể hắn trong nháy mắt bước về phía trước một bước, tay phải vỗ một cái. Cả thiên địa dường như chấn động, từng đạo bạch khí trong nháy mắt hiện ra, điên cuồng ngưng tụ, hóa thành một bạch cầu lớn bằng nắm tay, trực tiếp đánh thẳng về phía nam tử trung niên kia.
- Có thể thu lấy lực lượng của thiên địa, ngươi là ai!
Sắc mặt nam tử trung niên kia trở nên ngưng trọng. Cây trường thương trong tay hắn khoa lên một cái, vẽ lên một đường vòng cung. Lập tức trong hư không bốn phía xuất hiện vô số hồng mang dung nhập trong vòng cung này. Trong nháy mắt nó ngưng tụ lại thành một mặt trăng rằm, lao thẳng tới quang cầu.
Quang cầu và mặt trăng lưỡi liềm va chạm vào nhau không tạo nên một chút tiếng động nào, lập tức tiêu tan nhưng ở vị trí trung tâm lại có vô số khe không gian xuất hiện, nhanh chóng lan ra xung quanh. Thậm chí một số tu sĩ tránh không kịp còn bị nhưng cái khe này đụng vào thân thể, lập tức cả người run rẩy rồi biến mất.
Đồng tử trong mắt Vương Lâm âm thầm co lại, thân thể tiến về phía trước một bước, dường như không có gì trở ngại, hoàn toàn hòa hợp với thiên địa nhưng không tiêu tan mà ở trong trạng thái này, tay phải bắt quyết điểm một chỉ lên phía bầu trời, miệng quát: