Ngay khi cánh tay cụt xuất hiện, tám mảnh vỡ đại lục còn lại, có bảy chỗ lần lượt sụp đổ. Cuối cùng, hai cánh tay cụt, hai chiếc chân, một cái đầu lâu chỉ còn mắt trái, chia làm ba phần thân thể, đồng thời bay ra, hướng về vị trí trung tâm của Lôi Tiên Giới tập trung lại.
Nhất là cái đầu kia, mang theo điệu cười nhe nanh độc ác, trong lúc bay đi, mỗi khi gặp được tu sĩ, liền há miệng nuốt lấy. Lập tức thân thể tu sĩ kia sẽ sụp đổ, nguyên thần bị đầu lâu kia nuốt lấy, khiến cho mắt trái của cái đầu lâu càng ngày càng sáng.
Tốc độ của chúng cực nhanh, bay qua những tu sĩ ở đằng xa gần giống như Na Di, ở trong hư vô hóa thành một đạo tàn ảnh.
Vương Lâm và Lý Nguyên hai người hóa thành cầu vồng, ở trong hư vô bay thẳng đến cực tây. Trong khi phi hành, một luồng khí tức âm trầm lập tức tràn ngập. Khí tức này rất đậm, giống như là một đám sương vô hình từ xa xa tràn tới.
Lý Nguyên sắc mặt khẽ biến, đang muốn tản thần thức ra xem xét, nhưng lúc này bỗng nhiên xa xa trong hư vô xuất hiện một đạo hồng quang. Đạo hồng quang này rất nồng đậm, điên cuồng tấn công tới.
Lý Nguyên hít sâu một hơi. Hắn thấy rõ ràng bên trong đạo hồng quang kia là một cánh tay cụt.
Vương Lâm túm lấy Lý Nguyên lôi về phía sau, thân mình bước tới, ánh mắt như điện, trực tiếp đối diện với đạo hồng quang gần như chiếu rọi toàn bộ hư vô ở phía trước.
Cánh tay bên trong đạo hồng quang toàn bộ là màu đỏ, năm ngón tay khô gầy, nhưng làm cho người ta khi nhìn thấy, từ trong đáy lòng sẽ dâng lên hàn ý. Nhất là móng tay sắc bén trên năm ngón tay, trong lúc lao đến, như muốn xé rách hư vô.
Khi ánh mắt Vương Lâm nhìn lên cánh tay này, nó như thể là có linh tính, cũng nhận ra Vương Lâm, chuyển hướng lao thẳng đến Vương Lâm. Đến một khoảng cách nhất định, nó liền ở trong hư không vung một đường, lập tức một tiếng nổ ầm ầm bỗng nhiên vang lên, năm vết rách hư không rất dài nhanh chóng lao thẳng đến Vương Lâm.
Cảnh tượng này giống như thể ở trên một tờ giấy trắng đột nhiên xuất hiện năm vết rách, mục tiêu chính là Vương Lâm. Dường như chỉ cần bị đụng tới, thân thể Vương Lâm và nguyên thần sẽ đều giống như tờ giấy trắng, bị xé toạc ra.
Đồng tử trong hai mắt Vương Lâm bỗng co rụt lại, thân mình lập tức lui về phía sau, tay phải bấm quyết hướng về phía trước điểm ra. Lập tức nguyên thần trong cơ thể vận chuyển, một đạo lôi điện màu tím ầm vang lao ra, hóa thành cuồng lôi xông tới cánh tay cụt.
Cánh tay cụt kia hoàn toàn không thèm né tránh, trực tiếp đón lấy đạo tử lôi, sau khi vuốt một cái, đạo tử lôi ẩn chứa nguyên lực trong cơ thể Vương Lâm bỗng nhiên trong tiếng ầm ầm tan vỡ, hóa thành nguyên lực lập tức bị cánh tay cụt này hấp thụ.
Nhìn cảnh tượng này, Vương Lâm nhíu mày, hắn hừ lạnh một tiếng, lập tức há miệng phun ra một đám đất cát. Đám đất cát này hóa thành một mảnh vỡ đại ấn, dưới một chỉ của Vương Lâm, đại ấn này lập tức bay lên, hướng về phía cánh tay cụt đang tấn công đến kia lao tới.
Ầm một tiếng, mảnh vỡ đại ấn hạ xuống. Ngay khi đại ấn này hạ xuống, trên cánh tay cụt kia bỗng nhiên lóe lên hồng quang dữ dội. Không ngờ ngay khi hồng quang lóe ra, đại ấn đã bị đánh bại.
Sắc mặt Vương Lâm âm trầm, thân mình lại lui. Giờ phút này cánh tay cụt kia gào thét, dĩ nhiên đã tới rất gần, một trảo xuất ra, năm vết rách trong phút chốc xuất hiện ở phía trước Vương Lâm, muốn xé rách thân thể hắn.
Mùi máu tanh từ trên cánh tay kia truyền tới, tràn ngập ra như ẩn chứa kịch độc. Vương Lâm lập tức cảm giác được thân thể bị khí tức này ăn mòn, xuất hiện từng mảng nóng rực.
Thân mình hắn lại một lần nữa lui về phía sau, trong lòng cực kỳ khiếp sợ. Cánh tay cụt đột nhiên xuất hiện này quá mức quỷ dị, có thể nói từ sau khi Vương Lâm đạt tới cảnh giới Dương Thực, đây là trận chiến hung hiểm nhất.
Nhất là năm vết rách kia, xé rách dữ dội lộ ra luồng gió âm hàn, thổi vào người, không ngờ khiến cho nguyên thần Vương Lâm có chút đình trệ. Mắt thấy năm vết rách kia nhanh chóng tới gần, con mắt thứ ba ở giữa lông mày Vương Lâm không chút do dự lập tức mở ra.
Hồng quang lóe lên, thành một hình quạt lập tức bùng phát, bao phủ lấy năm vết rách kia. Năm vết rách kia trong mắt Vương Lâm lập tức giống như trở về căn nguyên, nhanh chóng tiêu tan, cuối cùng hóa thành năm giọt máu đỏ sậm.
Trong phút chốc, tay phải Vương Lâm chỉ về phía trước, trong miệng quát khẽ:
- Định !
Cùng lúc đó, thú cốt trên mu bàn tay phải nhúc nhích, trong nháy mắt biến ảo ra, cứ như là vờn quanh phía trên tay phải Vương Lâm. thú cốt nhấp nháy đôi mắt màu đen, u quang bỗng nhiên lóe lên, lập tức sát khí ngưng tụ ở bốn phía, giáng xuống.