Nhìn không ra hàm ý bên trong, Vương Lâm thu hồi ánh mắt, bắt đầu quan sát bên trong căn phòng này. Căn phòng này cực kỳ đơn giản, thậm chí ngay cả một chiếc bàn cũng không có. Duy chỉ có trên mặt đất là một bồ đoàn bằng đá, mặt bên trên đã lõm sâu xuống, hiển nhiên là do có người ngồi trên đó nhiều năm tạo thành.
Vương Lâm tiến lên vài bước, cẩn thận nhìn thoáng qua bồ đoàn kia. Vật này cực kỳ tầm thường, không có điểm gì đặc biệt, nhưng khi Vương Lâm chạm vào lại ngạc nhiên phát hiện, tay mình không ngờ xuyên thấu bồ đoàn.
Vương Lâm hơi nhíu mày, nhìn những ô vuông ở hai bên tả hữu. Một lát sau, sắc mặt cũng có chút âm trầm.
Vẻ vui mừng lúc trước lập tức biến mất.
Bên trong những ô vuông ở hai bên, mặc dù là có tiên ngọc, nhưng cũng giống như bồ đoàn kia, toàn bộ đều là vật hư ảo, vốn không hề tồn tại.
Sau khi quan sát, Vương Lâm cười khổ. Hắn phát hiện toàn bộ nơi này, tất cả các vật phẩm đều là chỉ có thể nhìn chứ không thể đụng chạm, dường như là đang ở bên trong một ảo ảnh.
- Nếu sớm biết như vậy, không bằng đi tới tầng thứ tư, chỗ đó tuyệt đối sẽ không như nơi này !
Vương Lâm cau mày, ở trong phòng xem xét một lượt, cuối cùng dừng ở bức tranh phía trước mặt kia. Trầm ngâm một lát, Vương Lâm ánh mắt lóe lên, khoanh chân ngồi xuống đất, quắc mắt nhìn chằm chằm vào bức họa kia, cả người trầm xuống.
- Tầng thứ chính Tiên quân có thể lên quyết không thể đơn giản như vậy. Có lẽ màn hư ảnh này theo ta nhìn thì như vậy, như trong mắt tiên quân thì có thể nâng tay lên là có thể lấy được. Như vậy ở trong này lại bày đặt một bức họa thế kia đúng là có chút kỳ quái.
Vương Lâm cẩn thận nhìn lại bức họa kia.
Thời gian trôi qua ít lâu, tâm tính của Vương Lâm chậm rãi hồi phục. Hắn không cam lòng ở trên tầng thứ chín này mà không thu hoạch được gì. Sau khi phân tích, bức họa này rất có thể là điểm mấu chốt.
Hắn tập trung suy nghĩ, hết sức chăm chú xem bức tranh này, muốn phát hiện ra manh mối bên trong.
Dần dần, thần sắc Vương Lâm trở nên bình tĩnh. Hắn gần như không chớp mắt, toàn bộ tâm thần đều dung nhập vào trong bức tranh này, yên lặng cảm ngộ. Thời gian trôi qua, Vương Lâm chậm rãi nhắm hai mắt lại.
Mặc dù là nhắm mắt, nhưng bức họa này vẫn đang hiện lên ở trong đầu hắn, hắn giống như cả người tiến nhập vào cảm nhận bức tranh. Hồi lâu sau, hắn giương đôi mắt, thì thào lẩm bẩm:
- Không đúng… luôn có một tầng ngăn cách khiến cho ta không thể thật sự dung nhập vào trong bức tranh.