Hứa Mộc… … Ngoài đám tộc nhân đi cùng Đường Ngôn Phong, những tu sĩ bước thứ nhất đang vây xung quanh ở phía ngoài nghìn trượng trong nháy mắt đã nhớ kỹ cái tên này, suốt đời sẽ không quên.
- Họ Hứa?
Nữ tử bên cạnh Đường Ngôn Phong lúc này hơi nhíu mày, thần sắc âm trầm.
Đường Ngôn Phong không hề thay đổi sắc mặt, nhìn chằm chằm vào hang động ngầm được trận pháp phong ấn kia, chậm rãi nói:
- Ngươi cũng nghĩ là… … Nữ tử gật đầu, nói:
- Trong La Thiên Tinh Vực, họ Hứa tuy có không ít, nhưng phần lớn là không có tiếng tăm gì. Có thể xuất hiện tu sĩ cảnh giới Dương Thực, mà lại dũng mãnh như thế này, chỉ có duy nhất Hứa gia ở Đông Lâm Tinh ! Truyền nhân thế hệ này của Đông Lâm Tinh nhiều năm chưa hề xuất hiện, chẳng lẽ người này… … Đồng tử trong hai mắt nữ tử co rụt lại, không nói tiếp nữa.
Đường Ngôn Phong trầm ngâm, một lát sau bình thản nói:
- Hắn rất mạnh, cho dù không phải là truyền nhân của Đông Lâm Tinh, cũng tuyệt đối không kém nhiều lắm. Người này, Đường gia ta không nên tùy tiện trêu chọc !
- Thế còn hai tộc nhân đã chết kia?
Nữ tử nhìn về phía Đường Ngôn Phong.
- Người chết thì cũng chết rồi !
Đường Ngôn Phong thần sắc lạnh như băng, xoay người bước đi, thậm chí ngay cả hang động trong trận pháp kia cũng bỏ qua.
Nữ tử gật đầu, đi theo sau. Về phần thanh niên vừa mới tiến vào Âm Hư kia, cũng vội vàng theo sau, trong lòng âm thầm vui mừng về quyết định chính xác của mình vừa rồi.
Người có thể khiến cho thiếu chủ kiêng kị như thế không phải là người ta có thể trêu chọc ! Hứa Mộc… …
Sau khi đám người Đường Ngôn Phong rời khỏi, tu sĩ bốn phía cũng đều trở nên do dự. Tuy rằng Vương Lâm đã tiến vào bên trong hang động ngầm kia, nhưng giờ phút này những tu sĩ này vẫn không dám bước vào trong vòng nghìn trượng, dường như cấm địa rộng nghìn trượng này tuy đã không còn nguồn gốc gây nên không nỗi sợ, những vẫn giống như là tử địa.
Hồi lâu sau, những người này nhất loạt lui ra phía sau, cùng nhau bay đi, cuối cùng cũng không ai lựa chọn mạo hiểm. Dù sao cảnh tượng lúc trước cũng đã làm cho họ run như cầy sấy.
Cái tên Hứa Mộc này theo những người này rời khỏi, qua đám đạo hữu của họ chậm rãi truyền ra.
Duy chỉ có dấu ấn trận pháp trên mặt đất kia, tản mát ra hào quang cấm chế mỏng manh. Một lúc lâu sau, hào quang kia dần ảm đạm, cuối cùng không còn một chút phản ứng, trở thành tử trận.