Nghìn trượng liền là cấm địa của hắn, có hắn ở bên trong những người bên ngoài không ai dám tiến vào. Lúc này Vương Lâm có đủ tư cách nói ra những lời như vậy. Lúc này đây, trong hắc động bỗng nhiên truyền ra một tiếng thét kinh hãi. Ngay sau đó, bóng dáng Lý Nguyên vội xông ra. Sau khi xuất hiện, hắn nhìn thoáng qua bức tượng đá hắc long vỡ nát ở trên mặt đất, lập tức hướng về phía Vương Lâm truyền âm nói:
- Hứa huynh, bảo vật phía dưới ta đã đoạt được, nhưng ta còn phát hiện một thông đạo bí mật, không biết dẫn tới nào.
Mấy đạo trường hồng từ phía chân trời hạ xuống, hóa thành bốn thân ảnh. Bốn người này có cả nam lẫn nữ, trong đó có một nam tử tướng mạo cực kì anh tuấn nhưng ánh mắt âm trầm, đôi môi cũng nhợt nhạt.
Nếu là Thân Công Hổ ở đây thì hắn chỉ cần liếc mắt một cái là đã nhận ra người này. Lúc trước ở đại môn Lôi chi Tiên giới, hắn đã buông lời châm chọc Thân Công Hổ Tôn chủ - Đường Ngôn Phong.
- Cấm địa nghìn trượng! Các hạ nghĩ mình là ai?
Một người đàn ông trung niên đứng bên cạnh Đường Ngôn Phong cười lạnh, bước tới một bước, thân mình đã tiến vào trong vòng cấm địa. Ở phía sau hắn, trong số bốn người này còn có một thanh niên vẻ mặt lạnh lẽo, cao ngạo, cũng đồng dạng tiến vào bên trong phạm vi nghìn trượng.
Thần sắc Vương Lâm bình tĩnh, xoay người lại liếc mắt nhìn người đàn ông trung niên kia một cái.
Ánh mắt Lý Nguyên chớp lên, lùi về phía sau vài bước tới hắc động rồi khoanh chân ngồi xuống. Tay phải kết pháp quyết đặt tại mi tâm, lập tức liền có một hắc tuyến bay ra hóa thành một đám cấm chế bao quanh bốn phía.
Tu vi của hắn không đủ, không thể trực tiếp ra tay trợ giúp Vương Lâm nhưng chỉ cần cho hắn thời gian lưu lại cấm chế thì hắn nắm chắc những người bên ngoài trong thời gian ngắn không thể tiến vào được.
Như thế giống như là mở ra một đường lui cho chính mình.
Vương Lâm liếc mắt một cái không giống với ánh mắt của Thân Công Hổ năm đó khi nhìn vào bước thứ ba. Lúc này đây, cái liếc mắt của Vương Lâm cũng là vi tu vi của hắn cao hơn đối phương, lại từng phong ấn Huyết Tổ, giết hai tu sĩ cảnh giới Âm Hư. Một cỗ rất tự tin và sự thấu hiểu về đạo của bản thân, khiến cho một cái liếc mắt này như bao hàm tất cả.
Người đàn ông trung niên cười lạnh, dưới ánh mắt của Vương Lâm, thân mình chẳng những không dừng lại mà còn bước thêm một bước. Một bước này trực tiếp vượt qua khoảng cách hơn mười trượng, đi thẳng tới chỗ Vương Lâm.
- Thật sự rất buồn cười, ở trong Lôi chi Tiên giới mà không ngờ cũng có kẻ dám tuyên bố nghìn trượng cấm địa?!