Từng đạo ánh mắt mang theo vẻ thèm thuồng cực kỳ phút chốc đều ngưng tụ ở phía bên trong hắc động. Một cỗ khí tức vi diệu dâng lên ở trong lòng các tu sĩ phía ngoài nghìn trượng.
Nếu lúc này không có Vương Lâm ở đây, những người này lập tức sẽ nhảy vào trong hắc động kia. Đối với tu sĩ mà nói, hắc động này quả thật có sức hấp dẫn rất lớn.
Tất cả mọi người ở đây đúng là bởi vì không ai biết trong hắc động kia có cái gì, nên càng như thế thì cảm giác vi diệu này lại càng thêm mãnh liệt.
Ngay trong nháy mắt, từ chân trời phía xa, một đạo kiếm khí điên cuồng gào rít, một cỗ thiên địa nguyên lực dao động trong phút chốc bay thẳng về hướng này. Dường như đối với người này mà nói, cái tấm chắn vòng tròn nghìn trượng kia không tồn tại.
Ánh mắt của các tu sĩ ở phía ngoài nghìn trượng giờ phút này đều lộ ra quang mang kì dị. Thiên địa nguyên lực từ giữa không trung điên cuồng truyền tới chứng tỏ có một tu sĩ bước thứ hai đang đến đây.
Nguyên lực tràn ngập không trung. Phía chân trời có một bóng dáng màu vàng đang đạp kiếm quang nhanh chóng bay tới.
Phía trên màn kiếm quang, có đứng một người. Hắn mặc một chiếc hoàng bào rộng thùng thình, tung bay theo gió, tạo cho người ta một cảm giác phiêu dật. Với tu vi tới trình độ này rồi thì theo tướng mạo dĩ nhiên không thể nhìn ra độ tuổi của hắn được. Thoạt nhìn, trông hắn chỉ mới khoảng ba mươi tuổi, khuôn mặt bình thường, có đôi mắt hẹp dài, bên trong loé lên hàn quang.
Thiên địa nguyên lực nồng đậm từ trong cơ thể hắn tràn ra, hiển nhiên tu vi đã đạt tới cảnh giới Âm Hư đỉnh. Khi hắn bay tới, nghìn trượng phía trước, mọi người đều lập tức tản ra, không dám ngăn cản.
Khoảng cách tới phạm vi nghìn trượng ngày càng gần. Hắn không phải không thấy được bụi đất vây quanh nghìn trượng kia, cũng không phải không biết được ý nghĩa của nó, nhưng tốc độ của hắn không có nửa điểm chậm lại, mà trực tiếp xông thẳng tới bên trong phạm vi này.
Nguyên lực dâng lên công kích, khiến cho bụi đất trong vòng tròn phạm vi nghìn trượng cũng phải cuộn lên.
Cảnh tượng này lập tức rơi vào trong mắt những tu sĩ đứng xung quanh, cả đám liền tập trung quan sát. Trong mắt bọn họ, Vương Lâm là tu sĩ đại thần thông. Nhưng đồng dạng, hoàng bào thanh niên cũng thế. Giữa hai người nhất định sẽ xảy ra một trận chiến vì cái hắc động kia.
Chiến đấu ở trình độ này không phải là tầm thường. Thậm chí có người âm hiểm ôm ý tưởng muốn cả hai người đánh nhau đến lưỡng bại câu thương để đoạt lợi.
Sắc mặt Lý Nguyên khẽ biến đổi, đang lúc do dự thì bên tai thanh âm bình thản của Vương Lâm truyền tới:
- Lý huynh cứ đi xuống trước đi.
Lý Nguyên không nói gì, thân mình nhảy lên liền trực tiếp tiến vào trong hắc động, thân hình hắn vừa hạ xuống, hoàng bào thanh niên đã tiến sát đến nơi.
Ánh mắt Vương Lâm bình tĩnh, tay phải nâng lên, vỗ một cái về phía không trung. Nháy mắt, một đạo lôi quang màu tím xuất hiện, không gian liền lập tức tràn ngập một màn sương mù màu tím, màn sương này theo hai hướng tả hữu lao thẳng đến gã hoàng bào thanh niên.