Thần sắc Vương Lâm như thường, ánh mắt nhìn lên trên tấm bia đá đã bị tàn phá kia. Sauk hi cẩn thận nhìn kỹ, hắn liền trực tiếp chuyển thân tiến về phía trước, bay tới bên cạnh.
Lý Nguyên theo sát sau đó, ngưng thần nhìn tấm bia đá sau đó ánh mắt lại nhìn vào mấy chỗ khac trong đống đổ nát, cười nói:
-Hứa huynh, nếu tại hạ đoán không sai thì đây chính là Dẫn Cơ phủ. Năm đó khi Lôi chi Tiên giới chưa sụp đổ thì chỗ này chính là địa điểm Tiên nhân dao dịch.
Vương Lâm gật đầu, thong thả đi về phía đống đổ nát, theo dọc đường đi có thể thấy khắp nơi đều là các tòa nhà đổ nát. Phủ đệ này rất lớn, gần như tương đương với một tòa thành trì ở nhân gian.
Toàn bộ khu phế tích hoang tàn cực kì im ắng, chỉ đôi khi có gió thổi luồn qua đống đổ nát này mới tạo ra âm thanh phảng phất nghe như tiếng khóc thê lương.
Trên mặt đất, mỗi khi gió thổi tới cũng xuất hiện một cơn lốc xoáy nho nhỏ nhẹ nhàng đem một ít bụi đất cuốn bay lên phát tán ra bốn phía.
Từ đống đổ nát xung quanh có thể tưởng tượng ra hình dáng lầu các nơi này, nhưng cũng lúc này đây cũng tổn hại cực kỳ. Thậm chí một số nơi còn tồn tại đôi chút dao động của cấm chế.
Cẩn thận tìm kiếm trong đống đổ nát của thành trì một phen, Vương Lâm cũng không có phát hiện được được chỗ nào khác thường. Hiển nhiên,vì Lôi chi Tiên giới đã nhiều lần mở ra nên sớm đã bị người khác đi vào tìm kiếm.
- Nhưng hễ là phủ dao dịch loại này thì gian cửa hàng lớn nhất tất nhiên là ở phía đông!
Ánh mắt Lý Nguyên chợt lóe lên nhìn về hướng đông.
Tại đống hoang tàn ở phía đông, quang cảnh còn thê thảm hơn. Đã không còn nhìn ra hình dáng của cửa hàng mà chỉ còn lại đống đất đã vỡ vụn mà thôi.
Lý Nguyên bước lên trước vài bước, rất nhanh đi tới chỗ đổ nát ở phía đông, ngồi xổm xuống bên cạnh một tả đá lớn bị đổ xuống hắn cẩn thận xem xét vài lần, sau đó tay trái bấm quyết, giống như đang suy tính điều gì đó.
Vương Lâm chậm rãi đi đến chỗ này, thần thức tản ra quét ngang một lượt nhưng cũng không phát hiện ra điều gì.
Một lúc sau, ánh mắt Lý Nguyên ngưng trọng, chỉ vào một chỗ trong đống đổ nát nói:
-Hứa huynh hãy công kích vào vào chỗ này.
Vương Lâm không nhiều lời, khẽ nâng tay lên, liền có một đạo lôi điện màu tím hóa thành cuồng long lao thẳng đến chỗ Lý Nguyên chỉ. Lôi điện đánh xuống, bỗng nghe một tiếng ầm nổ vang, mặt đất hơi chấn động. Bức vách đổ nát trong đống đất đá hoang tàn lập tức vỡ vụn bay tán loạn ra ngoài.
Lúc trước, trên mặt đất chỗ này không có dao động gì thì giờ đây đã xuất hiện một đồ án, như là một trận pháp được người ta khắc lên.
Ánh mắt Vương Lâm lộ ra vẻ kì dị.