- Đinh !
Một âm thanh răng rắc trong trẻo vang lên, thân thể của lão già hoàn toàn sụp đổ, hoá thành một đống thịt bầy nhầy tiêu tán trong màn sương máu. Nguyên thần của lão bay ra, giữa không trung run rẩy, hét to lên:
- Diêu gia sẽ không bỏ qua cho ngươi !
Ánh mắt của Vương Lâm lạnh như băng, nội tâm khẽ động, vỗ túi trữ vật, lập tức Tôn Hồn Phiên xuất hiện trên tay, hơi rung lên, đại phiên rộng mười trượng tung bay, lộ ra hình ảnh của Huyết Tổ bên bên đó.
- Ngươi có biết hắn không ?
Vương Lâm bình thản nói.
Nguyên thần của lão già kia ngẩn ra, cẩn thận nhìn kỹ. Sau đó hai mắt trừng lên, lộ ra vẻ hoảng sợ. Hắn tuy không nhận ra người này là ai nhưng tướng mạo cùng với Diêu gia Lão Tổ thì có tới bảy phần tương tự.
Không đợi lão già trả lời, từ biểu tình của lão già này Vương Lâm cũng đã biết được đáp án. Thân mình hắn bước ra, nguyên lực trong cơ thể bỗng phát ra, tràn ngập bốn phía rồi co rút lại, phong toả nguyên thần của lão già kia.
Hắn chụp một cái vào hư không, nguyên thần lão già căn bản là không thể tránh né, lập tức đương trường bị nắm lấy, kéo tới bên người Vương Lâm. Ánh mắt của Vương Lâm lộ ra hàn quang, cầm lấy nguyên thần lão, vận chuyển thần thông Sưu hồn thuật. Nguyên lực khổng lồ khiến cho lão căn bản không thể giãy dụa được. Trong mắt Vương Lâm loé ra quang mang kỳ dị rồi huỷ đi thần thức của lão. Hắn nhào nặn nguyên thần lão thành một nguyên lực cầu.
Thân mình của Vương Lâm từ giữa không trung hạ xuống, đi tới bên người của Lý Nguyên, đem nguyên lực cầu đặt vào mi tâm của Lý Nguyên.
- Lý Nguyên, Hứa mô đem đến cho ngươi một hồi tạo hoá ! Có thể đạt tới Âm Hư hay không hoàn toàn nhìn vào cơ duyên của ngươi !
Ánh mắt Vương Lâm chợt loé lên, tay phải hư không đặt trước ngực của Lý Nguyên.
- Thu !
Hắn quát khẽ một tiếng, một đám tiểu trùng nhanh chóng lần lượt từ trong cơ thể Lý Nguyên bay ra. Một đám tiểu trùng vô cùng dữ tợn, nhuyễn động lẫn nhau, tản mát ra một cỗ xú khí.
Thần sắc của Vương Lâm vẫn như thường, quét tay một cái, lập tức đám tiểu trùng này lần lượt tan nát.
Tu vi của Lý Nguyên cũng đã đạt tới Vấn Đỉnh đại viên mãn nhưng chưa bước vào Âm Hư là do nguyên lực trong nguyên thần vẫn chưa đủ.
Lần này Vương Lâm đem ba cái nguyên thần để tẩm bổ cho hắn, nhất là nguyên thần của lão già cảnh giới Âm Hư kia lại ẩn chứa nguyên lực khổng lồ. Do đó tỷ lệ để Lý Nguyên đột phá Vấn Đỉnh đại viên mãn đã tăng lên rất nhiều.
Sau khi bố trí một số cấm chế xung quanh thân thể của Lý Nguyên, Vương Lâm khoanh chân ngồi xuống, ánh mắt lộ vẻ trầm tư.
- Huyết Tổ quả nhiên là người của Diêu gia. Bên trong suy nghĩ của lão già kia, không ngờ Diêu gia lại cường đại như thế. Nhất là tên Huyết Thần Tử - Diêu gia Lão Tổ.
Trong mắt Vương Lâm lộ ra hàn quang.
- Từ khi Vương Lâm ta tu đạo tới nay, gặp qua không ít địch nhân cường đại. Thêm một Huyết Thần Tử cũng không nhiều !
Vương Lâm tự nói.
- Dù là trước đó biết được hết thảy những điều này thì chẳng lẽ bởi vì Huyết Thần Tử cường đại mà lại không cứu Lý Nguyên sao ? !
Hơn nữa, hắn đã đắc tội với Huyết Tổ, trong lòng liền quyết đoán.
- Chỉ cần nắm giữ được thần thông dung hợp với thiên địa thì dù là Thác Sâm đến đây ta cũng có thể toàn thân trở ra ! Tuy nhiên, trong thần thức của lão già còn có một chút ký ức rất thú vị, đối với ta cũng hữu dụng !
Ánh mắt Vương Lâm lộ ra vẻ quyết đoán, khoanh chân ngồi xuống điều chỉnh nguyên lực, không ngừng luyện hoá.
- Thời điểm mà hấp thu toàn bộ nguyên lực trong cơ thể thì có thể tiếp cận với chân chính bước bước thứ hai, Khuy Niết sơ kỳ rồi !
Vương Lâm trầm ngâm một lúc, tay phải triệu hồi, ba cái túi trữ vật và mấy thanh phi kiếm bay tới trong tay hắn.
Ba túi trữ vật này chính là của ba người kia. Ánh mắt của Vương Lâm trước tiên dừng lại trên mấy thanh phi kiếm. Đây là những thanh phi kiếm mà hắn cùng với Lý Nguyên cùng phát hiện ra trong không gian trữ vật của Tiên nhân.
Thần thức của hắn đảo qua những phi kiếm này, tâm thần khẽ động. Lập tức chín thanh kiếm này bay lên, phân tán cắm trên mặt đất. Trong đó có tám thanh cắm xuống thành một vòng tròn, một thanh còn lại thì cắm ở một chỗ khác.
Vương Lâm vỗ túi trữ vật của bản thân, lập tức chín thú cốt bay ra. Thú cốt lớn nhất dừng ở trung tâm của tám thanh phi kiếm. Còn tám thú cốt còn lại vờn quanh bốn phía thanh phi kiếm cắm một mình tách riêng ra kia.
Cảnh tượng này chính là bộ dáng của chúng nó khi bị Vương Lâm phát hiện ra lúc trước.
Vương Lâm nhìn kỹ lúc lâu. Chín thú cốt này, trước đây thần thức của Vương Lâm đã từng tra xét qua, dường như bên trong có một cỗ lạc ấn khác, khiến cho thần thức của hắn không thể hoàn toán ấn xuống, càng không nói là có thể khống chế.