Trong thanh âm của Lý Nguyên lộ ra hận ý thấu xương. Thù hận này nếu có thể hoá thành thực chất sợ là sẽ lập tức bùng nổ, phát tiết hết tất cả những phẫn nộ mấy ngày qua.
Vương Lâm gật đầu, ánh mắt lướt qua lão già cảnh giới Âm Hư kia, rồi nhìn về phía nữ tử đang đứng ngây ngốc ở phía xa. Trong tay nàng rõ ràng là đang cầm kiếm tiên của Lý Nguyên.
Căn bản không nói lời nào vô nghĩa, thân mình Vương Lâm thong thả bước về phía trước một bước. Một bước này lập tức vượt qua khoảng cách mười trượng, xuất hiện trước người nữ tử.
Nữ tử này lúc này mới từ trong khiếp sợ cực điểm hồi tỉnh lại. Nàng chính mắt nhìn thấy thân thể thanh niên họ Diêu kia dưới một chỉ của người trước mặt này lập tức tan nát đương trường. Thanh âm bang bang khi thân thể thanh niên họ Diêu kia nổ tung bây giờ vẫn còn quanh quẩn trong tai của nàng.
Một chỉ chỉ ra, thân thể tan nát. Còn có nguyên thần của thanh niên họ Diêu kia lập tức bị người trước mặt này bắt lấy, huỷ diệt thần thức, biến thành một đoàn nguyên lực.
Cảnh tượng này đã huỷ diệt tâm thần của nàng ngay lập tức, khiến cho nàng run lên như cầy sấy. Lúc này đây đột nhiên thấy Vương Lâm từ từ hướng về phía mình, nỗi sợ hãi trong lòng nàng phút chốc bị khuấy lên, sợ hãi đến cùng cực, khiến cho nàng gần như phát điên, phải hét lên một tiếng chói tai.
Trong mắt nàng, Vương Lâm đã không còn là một con người nữa mà đã biến thành một bóng ma, một Phệ Hồn ma đáng sợ!
Gần như theo bản năng, nữ tử nhanh chóng lui về phía sau, thâm chí một chút ý nghĩ phản kháng cũng không dám nảy lên. Trong đầu nàng chỉ có một ý niệm duy nhất đó chính là chạy trốn, trốn. Trốn!
Từ trước tới nay nàng chưa từng bao giờ hoảng sợ như bây giờ. Loại cảm giác đáng sợ này chẳng những huỷ diệt đi ý thức của nàng, khiến cho đạo tâm của nàng xuất hiện một vết rách thật sâu. Dù nàng có may mắn tránh thoát được một kiếp nạn này thì ngày sau tu vi cũng sẽ giảm mạnh, muốn đề cao cũng không chút khả năng nào.
Thần sắc của Vương Lâm lạnh như băng, trong mắt là một mảnh âm hàn. Một bước, hắn đã đi tới trước người nữ tử đang bay nhanh lùi lại. Tốc độ của nữ tử này trong mắt Vương Lâm thì là quá chậm!
Lúc này đây, cách đó không xa, ánh mắt của lão già cảnh giới Âm Hư kia chợt loé lên, không đi cứu người mà nhanh chóng lui về phía sau.
Một chỉ điểm ra, đặt lên mi tâm nàng. Đồng tử trong hai mắt nữ tử kia co rút lại, sự sợ hãi trong lòng nàng đã đạt tới cực điểm. Nháy mắt khi điểm tới mi tâm nàng, nguyên lực bộc phá ra, như bạo long trực tiếp tiến vào trong cơ thể nàng. Thân thể nàng không bị tung lên, thân mình đang run lên bỗng nhiên đứng yên tại chỗ.