Một tiếng nổ quanh quẩn, trên mặt đất phía đông tinh cầu này, bản tôn xông ra bám theo một mảng lớn bụi đất tản ra.
Sau khi hắn lao ra không dừng lại chút nào, đạp hư không thẳng đến tinh không. Đứng trong tinh không, hai tay bản tôn mở ra, từng đợt âm thanh "bùm bùm" trong trẻo trong cơ thể hắn không ngừng truyền ra.
Thanh âm này càng lúc càng nhiều, càng ngày càng dày đặc. Toàn thân bản tôn gân xanh nổi đầy, tới lúc cuối cùng, trong cơ thể hắn truyền ra tiếng động giống như là tiếng sấm, không ngừng khuếch tán ra.
Dần dần, thân thể bản tôn không ngờ xảy ra biến hóa. Hai chân hắn biến thô, chậm rãi kéo dài. Ngay cả cánh tay cũng thế, dần dần cả người hắn dường như trướng lớn, điên cuồng tăng trưởng.
Thân thể hắn điên cuồng biến lớn. Trong quá trình này, tiếng động truyền từ trong cơ thể hắn càng thêm trầm trọng, dường như tiếng gầm gừ đến từ viễn cổ.
Trên mặt hắn không có thống khổ, chỉ có bình tĩnh và lửa giận trong hai mắt.
Thân hình hắn càng lúc càng lớn. Sau nửa nén hương, ở trong tinh không một người khổng lồ cao chừng trăm trượng xuất hiện!
Ở trên người hắn tản mát ra một cỗ khí tức hoang dã. Làn da hắn càng phủ kín phù văn thô ráp, chớp lóe khiến cho cả người hắn thoạt nhìn tràn ngập uy nghiêm không thể tưởng tượng.
Một tiếng gầm nhẹ từng trong miệng bản tôn truyền ra. Tiếng gầm này dường như truyền đến từ thời viễn cổ, tràn ngập khí tức ngạo nghễ thiên hạ. Trong tiếng rống này, tinh không bốn phía tất cả các vật tự do dường như mở ra trí nhớ từ viễn cổ, đều tránh lui.
Ngay cả một ít mãnh thú trên tinh cầu gần đó cũng trong tiếng gầm nhẹ này lập tức nằm sấp trên mặt đất, toàn thân run rẩy. Đó là một loại run rẩy đến từ linh hồn.
Cổ Thần – đây là Thần của tinh không! Vào thời đại Cổ Thần hoành hành, tất cả sinh vật đều lấy Cổ Thần vi tôn!
Giờ phút này, khi Cổ Thần biến mất vô số vạn năm đến nay, tiếng gầm nhẹ hôm nay dường như hét lớn về tinh không. Cổ Thần – lại xuất hiện!
Một khắc này, Vương Lâm mới có được uy nghiêm của Cổ Thần! Hắn – chính là Cổ Thần!
Cổ Thần từ bốn sao bắt đầu, hình thể sẽ điên cuồng tăng trưởng. Lúc trước Vương Lâm vẫn áp chế, nhưng giờ phút này hắn cũng không hề áp chế, mà khiến cho thân thể Cổ Thần của chính mình lần đầu tiên hiện ra ở tinh không này!
Chỉ có triển khai thân thể Cổ Thần mới có thể được xưng là chân chính Cổ Thần, mới có thể có được lực lượng chân chính của Cổ Thần!
- Huyết Tổ… Ngươi làm cho phân thân của ta thương nặng hôn mê, ta liền hủy Huyết tinh của ngươi!
Trong mắt bản tôn lộ ra vẻ vô tình, thân hình bước về phía trước, dường như cả tinh không đều hơi run rẩy.
Bản tôn bước đi giống như trên đất bằng thẳng đến xa xa.
Trong khi đi lại, bản tôn nâng ngón tay phải thật lớn, ngón trỏ điểm một cái ở mi tâm. Lập tức linh lực khổng lồ trong cơ thể tạo thành một đạo ấn ký. Trên đạo ấn ký này lộ ra khí tức viễn cổ, điểm sáng trên mi tâm hắn bị bao trùm, biến mất.
Ấn ký này cũng không phải tu sĩ có thể nắm giữ, mà là Cổ Thần thuật. Tác dụng của nó là ẩn giấu dấu hiệu của Cổ Thần. Sau khi thi triển trừ khi người có bản lĩnh tu vi cực kỳ mạnh mẽ, nếu không sẽ nhìn không ra thân phận.
"Trong Liên minh tinh vực đã có Cự Ma Tộc, như vậy thân hình trăm trượng này của ta sẽ không có người hoài nghi là Cổ Thần!" Trong mắt bản tôn lóe lên sắc bén, thân hình hắn đối với Cổ Thần trưởng thành mà nói thật sự bé nhỏ không đáng kể, tự nhiên không hề lo lắng có người bằng vào thân hình mà liên tưởng đến Cổ Thần.
Trong khi đi, bản tôn mặt không chút thay đổi, đi thẳng đến Huyết tinh. Năm xưa hắn từng xem qua tinh đồ mà Thiên Vận tử để lại, tự nhiên biết được vị trí của Huyết tinh.
Một đường đi tới, ánh mắt bản tôn ngưng đọng. Ở phía trước hắn, hắn nhìn thấy vô số khối đá vụn lớn nhỏ khác nhau trôi nổi tinh không.
Đá như vậy ở trong tinh không là rất thông thường.
Không có gì do dự, bản tôn bước tới, tay phải khổng lồ chụp vào một khối đá lớn khoảng trăm trượng trong số đó, trong tiếng gầm nhẹ hắn cầm khối đá vụn cứng rắn trăm trượng lên, lấy linh lực trong cơ thể vờn quanh dẫn dắt, rồi tiếp tục đi.
Sau khi bản tôn rời khỏi, đàng sau một khối đá nhỏ bên cạnh bay ra hai tu sĩ. Hai người này thân hình run rẩy mắt lộ vẻ hoảng sợ, nhìn chằm chằm bóng bản tôn nhanh chóng đi xa, mắt trừng miệng há hốc.
- Đây… Đây là cái gì… Hai người nhìn lẫn nhau, da đầu tê dại, tăng tốc thoát khỏi nơi đây.
Dọc theo đường đi, Vương Lâm phàm gặp phải đá vụn sẽ chọn lựa khối đá khoảng trăm trượng dùng linh lực trong cơ thể dẫn dắt. Những thứ này chính là vũ khí của hắn. Trong trí nhớ hắn được truyền thừa, thần thông của Cổ Thần lúc nhỏ không nhiều lắm, liền dùng thứ này làm vũ khí. Vật này dùng rất tốt, càng nhiều càng tốt!
Mang theo hàng loạt đá vụn như một con sông dài, Vương Lâm hướng về Huyết tinh, mang theo sát khí âm trầm càng ngày càng tới gần!