- Bát tinh… Cổ Thần…
Vương Lâm trầm tư, ngẩng đầu nhìn qua thang lên tầng hai. Hắn thầm than một tiếng, từ từ bước lên để lại Lý Nguyên ở tầng một nhìn mấy bức tranh kia ngẩn người tự nói.
Dù sao cũng không còn nhiều người trên thế gian này biết được Cổ Thần.
Tầng thứ hai tương đối đơn giản, chỉ có một cái bàn, bên trên trải ra một tấm giấy vàng, bên cạnh có mấy cây bút vẽ. Có thể tưởng tượng được chủ nhân nơi đây thích vẽ tranh. Cách cái bàn không xa còn có một lư hương, chẳng qua lúc này chỉ còn lại tro hương.
Vương Lâm đi vào bên cạnh bàn nhìn xem, tờ giấy bên trên bị một cái quỹ xích đè lên. Quỹ xích này tản mát ra từng hồi Tiên khí, hiển nhiên không phải vật phàm. Tuy nhiên ánh mắt Vương Lâm cũng không xem cái quỹ xích này mà nhìn về phía trang giấy.
"Năm Ất canh thứ mười sáu lịch Tiên giới, Cổ Thần đánh một trận với các tiên, thắng! Pháp bảo của ta tổn hại chỉ có ở trong này tế luyện. Nhưng sau chiến thắng này được chia một khối da, làm thành giáp da…"
"Năm Ất canh thứ mười chín, kinh biến! Tiên đế điên cuồng, chỉ lên trời mà chết… Ta tận mắt nhìn thấy tất cả, thấy được một cảnh tượng trên bầu trời không nên tồn tại khi Tiên đế chết đi…" "Ta từ khi thành tiên đến nay, mặc dù chiến đấu với Cổ Thần cũng không hề có lòng khiếp sợ, nhưng một cảnh tượng này làm ta khiếp đảm, bàng hoàng… Thấy được điều không nên nhìn…" "Vào lúc các tiên chinh chiến, ta chỉ có thể trốn, có một đôi mắt dõi theo… Ta muốn vẽ ra những gì nhìn thấy……" Tới đoạn cuối tương đối viết ngoáy, dường như có thể cảm nhận được sự lo lắng của người viết.
"Ta vẽ tới đây… Nhưng đây là cái gì… Ta vẽ, là cái gì…" Chữ viết tới đây chấm dứt.
Ánh mắt Vương Lâm ngưng trọng, sau một lúc trầm ngâm, hắn ngồi trước bàn cầm cây bút vẽ. Hắn muốn cảm nhận một chút xem vị Tiên nhân năm xưa rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Vương Lâm cầm bút vẽ chậm rãi nhắm hai mắt lại. Một lúc lâu sau, hắn bỗng nhiên mở mắt, tay phải dựa theo chữ viết trên trang giấy viết hờ hờ. Dần dần, hắn giống như là tìm được một tia cảm giác của Tiên nhân năm xưa ngồi ở chỗ này.
Tâm thần hắn trong khi viết dần dần trở nên lo lắng, đó là một loại lần lượt thay đổi giữa bàng hoàng và mê man, cho đến ngày nay vẫn còn lưu lại khí tức trong phòng. Cuối cùng tay phải Vương Lâm ngừng lại, ngừng trong không trung. Hắn ngẩng đầu, từ cửa sổ tầng hai nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Tiên nhân này vừa vẽ xong, nhưng như là càng mê man, sau khi để lại lời này cũng là có biến cố. Hẳn là có người tới chơi!