Vương Lâm không có gì do dự, sau khi tiến vào thung lũng trực tiếp phóng về phía trước, hư không chộp một cái lên phía trên đầu thú. Đúng lúc này tám thanh kiếm kia lập tức xuất hiện tiếng kêu, trong nháy mắt đồng từng cái bay lên, mang theo tiếng rít gào đâm thẳng tới Vương Lâm.
Vương Lâm lúc này, trước có phi kiếm, sau có ma ảnh vô hình, hết sức nguy hiểm. Vương Lâm không bối rối, ánh mắt bình tĩnh. Trong nháy mắt phi kiếm tới trước người, ngón trỏ tay phải điểm về phía trước. Định thân thuật! Thuật này định, không chỉ là người!
Đoản kiếm này là vật phi phàm, nhưng Định thân thuật cũng không phải phép thuật bình thường, Tiên thuật định thân. Tuy bởi vì tu vi của Vương Lâm mà không thể kéo dài, nhưng trong nháy mắt thì cũng có thể làm được.
Trong khoảnh khắc trói buộc thanh kiếm, thân hình Vương Lâm nhoáng lên một cái phi thẳng tới đầu thú trên mặt đất. Lúc này bóng ma vô hình phía sau hắn đuổi tới, Vương Lâm nhìn không thấy nhưng có thể cảm nhận được khí lạnh trên thân thể trong nháy mắt đậm đặc.
Hắn chờ chính là giờ phút này! Bởi vì thần thông con mắt thứ ba không thể liên tục, thần thức cũng không thể tra được vật vô hình kia. Nếu muốn đối phó với nó, nhất định phải chờ trong nháy mắt nó cắn tới mới là phút giây hoàn mỹ nhất.
Vương Lâm không quay đầu lại nhưng bóng roi ở mi tâm chợt lóe, nhân quả Côn Cực Tiên lập tức biến ảo ra phía sau, vụt một cái thì nghe thấy một tiếng kêu đau đớn từ hư vô phía sau truyền đến.
Cùng lúc đó Vương Lâm lập tức cảm nhận được khí lạnh trên thân thể tan biến. Hắn không chút dừng lại, thân hình như nước chảy mây trôi, lòng bàn tay hiện lên cấm chế. Tay hắn bắt lấy đầu thú, cấm chế phong ấn lên trên rồi trực tiếp ném vào trong túi trữ vật.
Tất cả đều hoàn thành chỉ trong phút chốc, giờ phút này tám thanh phi kiếm khôi phục tư do, tiếng kêu gào lập tức vang dội đuổi sát đến Vương Lâm.
Thung lũng không lớn lại không thể bay lên quá cao. Nơi hẹp hòi như thế khiến Vương Lâm né tránh có chút chật vật. Nhất là bóng ma vô hình giống như là có linh tính thu khí lạnh lại, thường thường vào khoảnh khắc nó cắn nuốt tới mới tản ra khiến Vương Lâm suýt nữa bị nuốt. Ngoài ra nó lại ngăn chặn lối ra, khiến cho Vương Lâm không thể ra ngoài. Vẻ lạnh lẽo trong mắt Vương Lâm lóe lên, phi kiếm phía sau lộn xộn tản ra, theo tám hướng khác nhau nhanh chóng đâm tới. Ở trong kiếm khí tản ra trên thân kiếm đều ẩn chứa tiên lực. Chúng nó phối hợp với nhau tạo thành kiếm trận, sát khí đậm đặc.