Đứng trên mũi kiếm mà bay về phía chân trời. Giống như có một làn gió nhẹ thổi qua, thân thể người đó chấn động rời chợt hóa thành vô số mảnh vụn rơi xuống đất.
Thanh kiếm tỏa ra lôi quang màu tím, giống như rên lên một tiếng rồi từ giữa không trung hạ xuống cắm trên đỉnh ngọn núi. Bất chợt trên ngọn núi chợt xuất hiện một làn sóng rồi vô số đất đá từ trên núi rơi xuống.
Bên ngoài thanh kiếm ngưng tụ vô số đá vụn, trong nháy mắt hóa thành một bức điêu khắc bằng đá. Bên cạnh nó, đá vụn cũng chợt ngưng tụ thanh một pho tượng của chủ nhân. Trên mũi thanh kiếm hình ảnh của người hầu cũng ngưng tụ thành hình.
Chỉ có điều lúc đó mấy pho tượng đó rất thô. Trải qua bao năm tháng từ từ càng lúc càng trở nên tinh tế giống như có được linh tính.
Thủ ấn trên tay tượng đá chiếm cứ toàn bộ suy nghĩ của Vương Lâm, tỏa ra một cái gì đó rực rỡ, khiến cho mọi thứ trở nên lung linh, pho tượng giống như còn sống, hai mắt hoàn toàn linh động.
- Tộc nhân có được huyết mạch đời sau của ta, mở ra con đường giữa cấm chế, làm cho ta thức tỉnh. Nếu như lực không đủ thì các đời phải nhớ lấy lời dậy này.
Âm thanh đó khắc sâu vào trong đầu Vương Lâm, giống như mọc rễ trong đầu hắn.
Cũng may vào lúc này thân thể của Vương Lâm đang rất đau đớn. Cơn đau khiến cho tinh thần hắn chấn động, liền lui lại sau rồi nhắm hai mắt, chầm chậm thoát khỏi trạng thái kỳ dị. Cùng lúc đó, lực lượng vẫn thiêu đốt thân thể lưu chuyển toàn thân, xua tan dấu ấn vừa mới in vào trong đầu.
Trong khoảng khắc tỉnh táo lại, Vương Lâm mở hai mắt, ánh mắt tràn ngập một sự hoảng sợ. Pho tượng đá quá mức quỷ dị, với kinh nghiệm tu hành ngàn năm của Vương Lâm sau khi suy nghĩ một chút liền phát hiện ra một số điểm bí mật.
Thủ ấn của pho tượng đá kia chắc chắn là một thứ tiên thuật. Tác dụng của tiên thuật đó là một loại truyền thừa, chỉ có điều nó không phải truyền thừa lực lượng mà là một loại nô ấn. Nhưng tất cả thần thông trên thế gian đều không thể tránh thoát khỏi dấu ấn của thời gian. Có lẽ vào năm đó uy lực của tiên thuật đó rất mạnh nhưng bây giờ, sau thời gian trôi qua, nó càng lúc càng yếu.
Nhưng cho dù như vậy thì nếu không có thứ lực lượng vẫn đang thiêu đốt trong cơ thể Vương Lâm chỉ sợ là rất khó có thể tỉnh táo lại. Nhưng hắn có chút nghi hoặc bởi dấu ấn trong đầu vừa mới bị tan biến, khi đó lực lượng đang thiêu đốt thân thể cũng chỉ vừa mới chạm tới mà thôi. Cái chính thức làm cho nó biến mất giống như là lạc ấn của bản thân.