Vương Lâm lập tức sầm mặt lại, nhìn chằm chằm vào Lôi quang thiết liên (sợi xích sắt) trong tay lão già. Cho dù Vương Lâm có được nguyên thần thuộc tính lôi cùng với lôi thể thì cũng không thể cầm thiết liên một cách thoải mái như vậy. Dù sao thì những tia chớp tỏa ra từ nó đều ẩn chứa một chút Tiên lôi, càng chưa cần phải nói tới chính thiết liên.
Tu vi của lão già đó, một chút hắn cũng không thể cảm nhận được. Tuy nhiên, hắn biết rằng lão ta nhất định rất mạnh. Mặt khác hắn có một cảm giác mơ hồ trên người đối phương có một chút hơi thở bản nguyên như có như không.
Vương Lâm vô thức lùi lại vài bước. Hắn không hề quen biết với lão già này, như vậy người hữu duyên mà lão nói chắc chắn không phải là hắn. Ánh mắt Vương Lâm đảo quanh rồi nhìn về phía Lý Nguyên.
Lý Nguyên cũng hết sức kinh ngạc. Thấy cử động của Vương Lâm, hắn cũng đoán ra được Vương Lâm không biết lão già này. Như vậy hiển nhiên rằng người hữu duyên mà lão nói chính là mình. Lão cẩn thận nhìn lão già một chút, cảm thấy nghi hoặc rồi ôm quyền, cung kính nói:
- Tiền bối! Theo như lời người thì.
Lão già bước tới, đi ra khỏi mà sương mù dày đặc, trừng mắt liếc nhìn Lý Nguyên. Tay lão chỉ về phía Vương Lâm, nói với giọng bất mãn:
- Tiểu tử kia! Đừng có giả vờ không biết. Lão phu nói người hữu duyên chính là ngươi. Lại đây.
Vương Lâm sững người, trầm giọng nói:
- Hứa mỗ và tiền bối chưa hề gặp nhau tại sao lại nói là người hữu duyên?
Lão già nhìn Vương Lâm vài lần rồi cười nói:
- Mới đó mà đã quên hay sao? Có thể đi ra khỏi thông đạo đó trong bảy ngày, chẳng phải là người hữu duyên với lão phu hay sao?
Sắc mặt Vương Lâm trong nháy mắt biến đổi. Hắn nhìn lão già, im lặng một lúc rồi nói một cách chậm rãi:
- Thì ra là do tiền bối bố trí. Chỉ là không biết tại sao tiền bối lại làm như vậy?