Ánh mắt Vương Lâm nhìn lên thanh thiết kiếm, cẩn thận xem xét nhiều lần, thủy chung vẫn không nhìn ra được điều gì khác thường, nhưng hiển nhiên, vật ấy đối với lôi quang có sức chống cự rất mạnh. Lúc này khi tiến vào sâu trong hư vô, lôi quang càng ngày càng đậm, nhưng thiết kiếm cũng không hề suy chuyển.
Dọc đường đi ba người cũng đều không nói chuyện với nhau. Nữ tử họ Cát mỗi lần nhìn về phía Vương Lâm, trong mắt đều lộ ra vẻ hoảng sợ, nàng đối với Vương Lâm thật sự là có chút sợ hãi. Phất tay một cái có thể thu lấy Tiên Linh, bước trên lôi quang vẫn bình yên vô sự, tất cả những chuyện này khiến cho nàng đối với Vương Lâm vô cùng sợ hãi.
Nhất là nghĩ đến hồn của mình đang ở trong tay đối phương lại khiến cho nữ tử này sợ hãi mãi không thôi.
- Ta với hắn thật sự không có oán thù gì, chẳng qua chỉ có chút xung đột mà thôi, người này nếu là tiền bối, hẳn là sẽ không so đo với ta, chỉ cần dọc đường đi ta nghe theo lời hắn là có thể bảo toàn được tính mạng.
Nữ tử họ Cát trong lòng thầm nhủ.
Về phần Lý Nguyên, trong lòng kìm chế nỗi khiếp sợ Vương Lâm, im lặng đứng trên mũi kiếm. Bóng dáng hắn gần như vẫn không nhúc nhích, cứ như từ trước đến nay vẫn là như vậy.
Thời gian trôi nhanh, bên trong hư vô này, ba người phi hành đã gần hai tháng. Lôi Tiên Giới này quá lớn, trong hai tháng này, bọn họ không gặp được một tu sĩ nào, dường như toàn bộ thế giới trong hai tháng này chỉ còn lại có ba người bọn họ.
Phi hành buồn tẻ khiến cho tính tình nữ tử họ Cát trở nên cáu kỉnh. Nhưng mỗi lần muốn trút lên Lý Nguyên đang đứng ở trên mũi kiếm đằng trước, cũng không biết vì sao, khi nhìn đến bóng dáng này lại có một cảm giác khó hiểu, dường như cảnh tượng này, bóng dáng này có chút quen thuộc.
Loại cảm giác quen thuộc này lần nào cũng khiến nàng hết cáu kỉnh, chỉ có điều nàng suy nghĩ rất lâu, nhưng thế nào cũng không nghĩ ra, rốt cuộc cảm giác quen thuộc này là cái gì.