Vài tiếng ầm ầm vang lên, mười tám cấm chế kia ngay khi chạm vào chưởng ấn lôi quang dường như không thể chịu đựng được sức mạnh này, đồng loạt tan vỡ. Đến khi cấm chế cuối cùng tan vỡ mà chưởng ấn vẫn còn chưa tiêu tan, trực tiếp đánh vào trước ngực của Lỳ Nguyên.
Lý Nguyên phun ra máu tươi, sắc mặt tái nhợt lui ra phía sau vài bước, kinh ngạc nhìn Vương Lâm, ánh mắt lộ vẻ khiếp sợ không thể tin nổi.
Giờ phút này, Vương Lâm bước ra bước thứ hai. Một bước này trực tiếp đi qua hai người, đi tới trước hang động bên trong trận pháp cấm chế. Không cần nghĩ ngợi, Vương Lâm nhìn vào trong.
Bên trong hang động có một đám khí âm hàn màu xanh lục. Ngay khi Vương Lâm cúi đầu nhìn vào, ngay lập tức khí âm hàn kia bỗng nhiên bay ra, ở giữa không trung hóa thành một cái đầu lầu rất lớn, phát ra lục quang dữ dội, há miệng nuốt lấy Vương Lâm.
Trong mắt Vương Lâm lộ ra vẻ kỳ dị, hắn hạ giọng nói:
- Thiên Quỷ!
Giờ phút này, nữ tử đang hoảng sợ ở cách đó không xa, thét to:
- Nuốt lấy hắn!
Đầu lâu do Thiên Quỷ hoàn thành tràn ra lục quang, bốn phía mặt đất dường như đều bị nhuộm thành màu xanh lục. Ngay khi nó há miệng nuốt, giữa lông mày Vương Lâm lóe lên, Nhân Quả Chi Tiên lập tức xuất hiện! Cây tiên này vừa xuất hiện liền nhanh chóng quất một cái. Thiên Quỷ đang lao tới định nuốt lập tức kêu lên thảm thiết, tản ra rất nhiều sương mù màu lục, bọc lấy toàn thân lui về phía sau. Vương Lâm sao có thể để cho vật ấy chạy trốn, thân mình khẽ động, Nhân Quả Chi Tiên quất ra cuốn lấy, lập tức túm được Tiên Quỷ, trực tiếp bắt lấy, sau đó vỗ túi trữ vật, lấy ra Tôn Hồn Phiên, ném Thiên Quỷ này vào.
- Có vật này, khả năng luyện chế thành công khôi lỗi Tiên Vệ thứ hai lại càng lớn hơn!
Vương Lâm xoay người, ánh mắt bình tĩnh nhìn về phía Lý Nguyên và nữ tử kia.
Nữ tử kia giờ phút này ánh mắt lộ vẻ hoảng sợ. Nàng có chút không thể tưởng tượng được người này làm thế nào mà có thể đem Tiên Linh mà gia tộc đã nuôi rất nhiều năm bắt lấy cực kỳ dễ dàng.
Thần sắc Lý Nguyên lúc này cực kỳ khó coi. Hắn vừa rồi thấy được cây tiên đột ngột xuất hiện bên người Vương Lâm, lập tức hít sâu, sắc mặt phức tạp ôm quyền nói:
- Tiền bối, hai người bọn ta… … - Hai người các ngươi dùng trận pháp cấm chế này hại người, ta không quan tâm. Nhưng sau khi nhìn thấy ta liền chủ động ra tay, thì không thể tha được!
Bên trong thần sắc Vương Lâm nhìn không ra hỉ nộ, nhưng lời nói cũng khiến nữ tử kia thân mình run lên, trong lòng Lý Nguyên lại thầm than.
- Tiền bối, chuyện này là bọn ta đã hồ đồ. Vãn bối biết được có một chỗ ở Lôi Tiên Giới này, nơi đó cực kỳ bí ẩn, cũng có cấm chế tồn tại, như vậy chắc sẽ có tiên bảo. Việc đắc tội với tiền bối, vãn bối xin lấy nơi đó để chuộc lỗi.
Hắn trầm ngâm một lát, nhìn Vương Lâm cung kính nói.
Lúc này nữ tử bên cạnh hắn hiển nhiên đã không còn nhuệ khí, thưa dạ không dám nói.
Vương Lâm như cười như không liếc nhìn Lý Nguyên một cái. Ánh mắt hắn như kiếm nhìn xuyên vào trong lòng Lý Nguyên, dường như nhìn thấy nội tâm hắn.
Lý Nguyên trên mặt không có một chút kinh hoảng, thần sắc lại thản nhiên, không hề khó chịu, cung kính nói:
- Tiền bối chắc sẽ nghi ngờ vì sao vãn bối biết được chỗ đó mà lại không đi giải trừ cấm chế để tiến vào.
Vương Lâm nhìn Lý Nguyên, người này tâm trí cực cao, nữ tử kia còn xa mới có thể sánh bằng, nhân vật như vậy, tuyệt không phải tầm thường. Hơn nữa lúc trước nghe hai người họ nói chuyện với nhau, dường như người này được gia tộc của nữ tử kia cứu, nhưng giá phải trả là phải giao ra mệnh hồn.
Tuy nhiên, Vương Lâm luôn có cảm giác, những lời nói của hai người này lúc trước, hết thảy đều do tên Lý Nguyên này chỉ dẫn, những lời này, đều rất có lý.
Lý Nguyên thần sắc như thường, trên mặt lộ vẻ thành khẩn, nói:
- Vãn bối lúc trước ngẫu nhiên có được một phần bản đồ cổ, hình vẽ trên đó là một nơi có cấm chế trước khi Lôi Tiên Giới sụp đổ. Vãn bối nghiên cứu bản đồ này rất lâu, tự tin chỉ cần nơi đó còn cấm chế, chắc chắn sẽ tìm ra được, còn về phần cấm chế ở đó, vãn bối cũng có bảy phần nắm chắc có thể phá được. Lần này tiến vào nơi đây, cũng chính là để đến chỗ đó.
Vương Lâm không hề động thần sắc, không nói gì.
- Nơi có cấm chế kia nếu vãn bối đoán không sai, hẳn là có nguyên khí tồn tại, lại còn có những vật được bảo tồn nguyên vẹn. Đến lúc đó nếu phá giải được cấm chế, tiền bối có thể tùy ý lựa chọn một nửa để sử dụng!
Giờ phút này nữ tử kia đứng ở một bên, cũng đã mở miệng, nhưng cuối cùng cũng chọn cách im lặng.
Vương Lâm nhìn Lý Nguyên, hồi lâu sau, hắn khẽ mỉm cười, gật đầu nói:
- Có thể được. Tuy nhiên… Đang lúc nói chuyện, Vương Lâm bỗng nâng tay phải lên, chụp vào hư không một cái. Lập tức thân mình nữ tử kia run lên, không ngờ trên thân thể xuất hiện một hư ảnh giống như hồn phách, tách ra khỏi thân thể ba tấc!