Sau khi nuốt xong, ma vật mạnh mẽ qua đầu lại, đôi ma nhãn nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, gầm thét lao tới. Ma trảo thật lớn vung về phía trước, lập tức thiên địa nhưng bị xé rách, những âm thanh xé gió chói tai vang lên.
Trong khoảnh khắc này, khuôn mặt Vương Lâm nổi gân xanh, con mắt thứ ba trên mi tâm trong nháy mắt liền mở to. Hồng mang bùng lên, tạo thành hình rẻ quạt phóng ra.
Thân thể ma vật nọ lập tức hiển hiện rõ ràng trong phạm vi của hồng quang, dường như trở nên trong suốt, ngay cả thân thể Hứa Phong Hàn ở trong bụng nó giống như thai nhi cũng đều có thể nhìn rõ. Trong nháy mắt khi móng vuốt của ma vật kia tới sát thân thể, tay phải Vương Lâm điểm về phía trước một cái, miệng quát:
- Định !
Tiên thuật định thân với lực lượng mênh mông tràn tới, phảng phất như chèn ép cả thiên địa, khiến cho thân thể ma vật nọ sững lại. Tuy rằng nó ngay lập tức khôi phục lại nhưng lại khiến Vương Lâm có được một cơ hội tuyệt hảo. Bởi vì giờ phút này toàn thân ma vật bị bao phủ trong hồng mang. Thân thể hắn trong nháy mắt liền tỏa ra một lượng lớn khói đen. Từng tiếng hừ thảm từ trong miệng hắn vang lên. Hắn rít gào ngày càng điên cuồng, ngay cả Hứa Phong Hàn đang ở trạng thái ngủ say cũng mở bừng hai mắt. Sắc mặt Vương Lâm tái nhợt. Hắn không thể duy trì ánh hồng mang này lâu lắm. Thần thông này tiêu hao nguyên lực rất lớn, chỉ trong vòng hai nhịp thở là con mắt giữa mi tâm Vương Lâm sẽ khép lại, hồng mang tiêu tan.
Chẳng qua chỉ trong nháy mắt này, tay phải Vương Lâm vỗ túi trữ vật, trên tay liền xuất hiện tiên kiếm. Tiên kiếm giơ lên rồi nhanh chóng chém xuống ! Trảm La Quyết ! Thiên địa ầm ầm rung chuyển, tiếng vang quanh quẩn. Một kiếm này chém xuống giống như khai thiên tích địa ! Trảm không phải là trảm nhục thân, không phải trảm nguyên lực mà là chém vào quy tắc trong thiên địa. Quy tắc bị chặt đứt, thần thông liền sụp đổ. Một kiếm này chém ra, Hứa Lập Quốc liền lập tức phát huy tác dụng. Kiếm khí nồng đậm mang theo kiếm ý từ viễn cổ tràn ngập trong thiên địa.
Tiên kiếm chém xuống, thân thể ma vật không chút tổn thương, ngay cả Hứa Phong Hàn trong bụng nó cũng chỉ chớp mắt một cái. Chẳng qua vô luận hắn hay ma vật lúc này cũng không thể nhúc nhích.
Một lát sau, thân thể ma vật xuất hiện rất nhiều vết nứt. Những đạo ma khí trừ trong thân thể nó lan ra, biến mất trong trời đất. Sau khi ma khí tiêu tan toàn bộ liền lộ ra Hứa Phong Hàn.
Giờ phút này Hứa Phong Hàn đã tuyệt khí. Khóe miệng Vương Lâm chảy xuống một tia máu tươi. Giết tu sĩ cảnh giới Âm Hư quả thật là một chuyện cực kỳ gian nan. Vương Lâm thu hồi tiên kiếm, bàn tay hướng về phái hố sâu phía không xa chụp một cái, lập tức hút lấy hết tất cả các mảnh mở của pháp bảo, sau đó thân thể nhoáng lên, nhanh chóng rời đi.
Còn về phần Ma Liên bị hút vào trong Hoàng Tuyền thì vẫn không hề tiêu tán mà đang bị đạo niệm của Hoàng Tuyền luyện hóa.
Khi thấy cảnh tượng này, trong mắt Vương Lâm hiện lên vẻ suy tư.
- Vật do đạo niệm hóa thành thực thể không biết có thể tế luyện thành pháp bảo hay không.
Trong lúc phi hành, thần thức Vương Lâm tản ra. Nơi này trải qua chiến đấu như vậy chắc chắn sẽ đưa tới một ít tu sĩ. Vương Lâm cẩn thận gia tăng tốc độ, mãi tới khi rời xa chỗ giao chiến mấy vạn dặm cũng vẫn không ngừng lại.
Mảnh đại lục này cũng cực kỳ rộng lớn, hơn nữa độ vững chắc vượt xa Vũ tiên giới. Nếu ở Vũ tiên giới thì chỉ trận chiến vừa rồi chắc chắn cũng khiến cho cả đại lục sụp đổ.
Vương Lâm phi hành ba ngày rồi. Phía trước hắn cuối cùng đã thấy được điểm tận cùng. Đến đây hắn mới dừng lại. Hắn đảo qua mặt đất một lượt, thấy cách đó không xa có một ngọn núi, bên ngoài có lôi quang lóe lên.
Thân thể Vương Lâm nhoáng lên một cái liền xuất hiện trước ngọn núi đó, tiên kiếm khoét một cái động phủ. Vương Lâm chui vào trong, ngồi khoanh chân thổ nạp.
Đánh một trận với Hứa Phong Hàn, Vương Lâm đã vận dụng cả nguyên lực vào Trảm La Quyết và thần thông của con mắt thứ ba, nguyên lực trong nguyên thần đã tiêu hao. Chẳng qua trước đó hắn đã nuốt hai đạo tiên lôi, vẫn chưa luyện hóa mà trữ trong cơ thể. Giờ phút này hắn tranh thủ thời gian luyện hóa, chậm rãi bổ xung nguyên lực đã bị tiêu hao trong nguyên thần.
Mặt khác nơi này chính là Lôi tiên giới, mỗi cành cây ngọn cỏ đều ẩn chứa lôi lực. Tu luyện ở chỗ này đối với Vương Lâm mà nói như là thánh địa, tốc độ so với ngoại giới tăng lên rất nhiều, chẳng khác gì cá gặp nước vậy.
Trong lúc tu luyện, Vương Lâm từ trong đạo hóa Hoàng Tuyền xuất ra liên hoa. Vật này giờ đâu ảm đạm không chút ánh sáng, sau khi rời khỏi Hoàng Tuyền liền xuất hiện dấu hiệu tiêu tan.