Tất cả những điều này khiến Vương Lâm chính thức động tâm. Hắn cũng hoài nghi tại sao ngày đó ở Liên Minh Tinh Vực tại Vũ tiên giới lại chưa bao giờ nghe nói tới, thậm chí dường như chưa người nào từng nhìn thấy.
Chẳng qua hắn cũng mơ hồ đoán ra, Vũ tiên giới dường như nhỏ hơn Lôi tiên giới. Tuy có thể nói rằng do nó đã sụp đổ nghiêm trọng nên nhỏ đi nhưng có khả năng là Vũ tiên giới bởi vì lý do này đó nên không đầy đủ, hoặc là nó vẫn chưa hoàn toàn được mở ra.
- Tu vi của ta vẫn còn không đủ !
Vương Lâm thầm than, thân hình hóa thành điện quanh rời đi. Nhưng đúng lúc này, đột nhiên những sợi tơ nguyên lực trên mặt đất đột nhiên tan nát, tiêu tan không còn.
Vương Lâm dừng lại, chăm chú nhìn xuống.
Chỉ thấy ở cái hố sâu kia có một tia tiên lực như có như không dao động, từ từ lan ra. Một thứ to bằng nắm tay màu xám trắng lộ ra giữa đám bùn đất.
Tiên lực ba động chính là từ vật này tỏa ra.
Trên một mảnh đại lục nhỏ của Lôi tiên giới, một lão giả tóc trắng chắp tay sau lưng, hai mắt nhìn chằm chằm vào một ngọn núi lớn nằm cao vút trong mây. Hắn liếm liếm môi, đang muốn đi tới đột nhiên sững lại, dường như nhận ra điều gì, cười nói:
- Tiểu gia hỏa này dùng mánh khóe, nếu không thì trong bảy ngày hắn không thể thoát ra. Chẳng qua dùng mánh khóe cũng chẳng sao, ngươi đã là người có duyên với lão phu, lão phu cũng không làm khó ngươi !
Chẳng qua hiện giờ phải lấy làm trọng. Vì chuyện này lão phu đã phải thu thập tài liệu mấy vạn năm, cuối cùng giờ đây đã sắp thành công ! ! Đợi ta thu được hồn của tiên sơn này, bố trí La Thiên đại trận xong rồi lại đi tìm ngươi !
Ánh mắt lão giả lộ vẻ hưng phấn. Với định lực của hắn thì những chuyện trên thế gian này khó có thứ có thể khiến hắn như vậy. Hắn nói hắn phải chuẩn bị mấy vạn năm, kế hoạch lớn tới vậy khiến cho người ta nghe nói mà sợ hãi !
Lão giả cười ha hả, thân thể bước một bước về phía trước, liền tiến thẳng tới ngọn núi cao vút trong mây cao.
- Lão phu sẽ trở thành đệ nhất trong La Thiên tinh vực. Đợi sau khi kế hoạch này hoàn thành thì ta sẽ quét ngang Liên Minh Tinh Vực. Trọng Huyền Tử đáng chết kia sẽ phải chết không có chỗ chôn !
Lại nói tới Vương Lâm. Thân thể hắn chậm rãi hạ xuống, chụp một cái vào hư không, bắt lấy vật trong bùn đất kia. Vật này không trọn vẹn, dường như là một phần của một cái bình.