Côn Cực Tiên này thoạt nhìn cực kỳ tầm thường, chỉ có Thiên Quỷ năm đó sau khi nhìn đến vật này suýt nữa hồn siêu phách lạc, giống như đã nhận ra.
- Rút ra nguyên thần cũng là ngầm phù hợp với đạo căn nguyên, nếu nói là nhân quả, cũng có thể giải thích bản thể là nhân, nguyên thần là quả. Vật này trong đạo nhân quả, chính là vật luyện hóa sau cùng!
Vương Lâm mắt lộ tinh quang, bắt đầu trầm tư.
Ý cảnh của hắn đã dần dần từ đạo luân hồi chuyển hóa, trở thành đạo nhân quả. Đạo này quá lớn, lúc này Vương Lâm chạm đến chẳng qua cũng chỉ là một phần nhỏ, nhưng như vậy cũng đã khiến hắn cảm thấy được một luông khí tức vô biên.
- Nhân quả ý cảnh, với cảm ngộ của ta giờ phút này, cũng không đủ để thực chất hóa ra những vật như cuốn tranh hư ảo giống như sinh tử luân hồi, nhưng thấy được phương hướng của bước thứ ba, cũng là có khả năng làm được… … Tay phải Vương Lâm vuốt nhẹ Côn Cực Tiên, tinh quang trong mắt ngày càng sáng, Hắn nghĩ tới một phương pháp, trước khi nhân quả ý cảnh không thể thực chất hóa, phát huy một chút thực lực hoán chất, chuẩn bị đầy đủ cho cuộc hành trình đến Lôi Chi Tiên Giới.
- Lấy Côn Cực Tiên để thay thế cho ngưng hóa sau cùng của nhân quả ý cảnh, chắc là có thể thành công!
Vương Lâm trong lúc trầm ngâm, trong lòng quyết định. Nếu là người khác, sợ là sẽ cẩn thận do dự rất lấu, cuối cùng cũng vẫn không thể quyết định. Bởi vì bọn họ không biết được làm như vậy có đúng hay không, có làm nhiễu sự tồn tại của ý cảnh hay không.
Nhưng Vương Lâm thì khác, hắn đã thấy rõ ràng đạo lộ, hắn biết làm như vậy mặc dù đối với ý cảnh cũng có chút ảnh hưởng, nhưng cũng sẽ không quá lớn.
Sau khi trầm ngâm, ánh mắt Vương Lâm chợt lóe lên, cầm lấy Côn Cực Tiên, run lên một cái. Cây tiên này lập tức phát ra tiếng động chát chát trong trẻo lọt vào tai, như có thể lay động tâm thần.
- Sử dụng ngươi làm pháp khí đại diện cho ý cảnh của ta!
Ánh mắt Vương Lâm lộ ra ánh sáng kỳ dị, đem cây tiên này đặt lên trên đầu gối, nhắm mắt ngưng thần, bắt đầu tế luyện.
Ý cảnh dung nhập vào pháp bảo, cần sự liên kết của tâm thần, chậm rãi dung nhập vào trong.
Thời gian trôi qua không hề nhìn thấy dấu vết. Xuân, hạ, thu, đông liên tục quay vòng, nhoáng lên một cái đã lại qua ba năm.