Khi hắn thức tỉnh, phát hiện ra mình rõ ràng đã tiếp cận được vòng bên trong Lôi Trì, tuy khoảng cách tới vị trí trung tâm vẫn còn rất xa, nhưng ở ngoài rìa của Lôi Trì, cũng không phải là dùng vài bước có thể hình dung được.
Lôi đình bốn phía so với ngoài rìa phải nồng đậm hơn gấp vô số lần. Trong mỗi trận lôi đình đều ẩn chứa một lượng thiên địa nguyên lực khổng lồ. Vương Lâm khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu thổ nạp.
Một đạo lôi đình này nhập thể, lập tức khiến cho thân mình Vương Lâm chấn động, giống như bị một luồng khí tức hùng mạnh tấn công. Trên dưới toàn thân đều tê liệt, ngay cả nguyên thần dưới đạo lôi đình này cũng giống như là ở trong nước, cử động chậm chạp.
Thân Công Hổ thu hồi ánh mắt, giờ phút này sự sùng kính của hắn đối với Vương Lâm hiển nhiên đã đạt tới đỉnh điểm. Cảnh tượng vừa rồi hắn đã hiểu ra một chút, trong giờ khắc kích động này, khi tâm tư đang vô cùng hưng phấn, hắn muốn thể nghiệm cảm ngộ. Nhưng vào lúc này, hắn nhướn mày, ánh mắt lộ hàn quang sắc bén dữ dội, nhìn về lớp đá vụn đằng xa.
Ít lâu sau, một đạo tử quang gào thét lao đến. Trong đạo tử quang này có một thanh kiếm gỗ, trên thân kiếm có một người đang đứng!
- Nơi đây thật là náo nhiệt!
Thanh âm trào phúng chầm chậm truyền đến.
Đây là một thanh kiếm gỗ, toàn bộ màu tím, tản ra hàn khí sắc bén, bên trên cũng phát ra tử quang, dường như là kiếm quang, giống như là ánh tím hiện lên trên cầu vồng.
Tử ảnh trùng điệp bên ngoài Lôi Trì, phía trên kiếm này có một nam tử đang đứng. Người này thoạt nhìn bề ngoài ước chừng ba mươi tuổi, mặt mày trắng trẻo nhẵn nhụi, có chút anh tuấn, chỉ có một điều đôi mắt phượng lộ ra dáng vẻ âm nhu không phù hợp.
Toàn thân hắn mặc đại bào màu tử kim, dáng vẻ phóng khoáng như được một cơn gió vô hình lay động. Lúc này hai mắt hắn quét qua Thân Công Hổ, rồi nhìn lên người Vương Lâm đang khoanh chân trong vòng trong của Lôi Trì.
Cái nhìn này cũng khiến cho đồng tử hai mắt hắn không thể không co rụt lại, toàn thân lông tóc dựng ngược.
Ngay khi người này xuất hiện, sắc mặt Thân Công Hổ lập tức trở nên âm trầm. Lôi Thú bên người hắn cũng đứng lên, khẽ gầm gừ, trong mắt hiện lên một vẻ hung hăng không thiện cảm.
Về phần Lôi Thú sừng bạc, cũng thu hồi ánh mắt đang nhìn Vương Lâm, đảo mắt liếc nhìn nam tử âm nhu kia, trong mắt lộ vẻ khinh thường, lại nằm sấp ở một bên, tiếp tục chơi đùa với lôi điện bên người.
Từng đạo lôi điện kia dưới sự khống chế của nó cực kỳ khôn khéo, chạy ở trên người giống như từng ngón tay nhỏ bé gãi ngứa cho nó.