Thân thể hắn vốn là do lôi đình biến thành, giờ phút này toàn thân đã thông suốt, không có một chút trở ngại, lập tức khiến cho lôi uy của nguyên thần phát ra, tràn ngập khắp nơi, ở bên ngoài cơ thể liên tiếp hình thành những tiếng sét đánh.
Những tiếng sét này ầm ầm vang vọng dữ dội. Thân mình Vương Lâm bước về phía trước, lại bước tiếp một bước!
Trong Lôi Trì lập tức nổi lên một cơn lốc sấm sét, trong khi gào thét lại dẫn động một lượng lớn lôi đình đánh xuống, giống như một đội quân sấm sét bao vây ngăn cản tất cả mọi sinh linh đi tới!
Trong cơn lốc sấm sét này lại ẩn chứa lôi uy hùng mạnh. Lôi uy trong nguyên thần của Vương Lâm nếu đem ra so sánh chỉ giống như đom đóm với ánh trăng.
- Nơi này rất là kỳ dị, sức mạnh của lôi uy quá mức kinh người!
Vương Lâm hạ chân xuống, lập tức phát ra một tiếng nổ ầm ầm, sấm sét điên cuồng truyền ra khắp bốn phía.
Hắn không hề dừng lại, tiếp tục bước về phía trước, liên tiếp đi tới mười bước. Mười bước này, mỗi bước đều phát ra tiếng nổ ầm ầm, so với lôi đình còn kịch liệt hơn, dường như khiến cho trời đất trở nên trắng xóa.
Nhất là Vương Lâm với tốc độ cực nhanh, trong nháy mắt bước ra mười bước, khiến cho những tiếng vang này như chồng chất lên nhau, những tiếng ầm ầm lập tức truyền khắp trời đất. Lại càng kinh ngạc hơn, trong Lôi Trì lại dâng lên một cơn sóng sấm sét, trong nháy mắt trời đất như bị lôi quang bao trùm, cực kỳ kinh người.
Chân Vương Lâm cũng không thể bước tiếp. Lúc này vị trí của hắn vẫn còn ở ngoài rìa Lôi Trì, nhưng bên trong nguyên thần của hắn lại truyền ra cảm giác không thể chịu đựng, như thế nếu bước tiếp về phía trước, nguyên thần sẽ bị thương.
- Nguyên thần của ta đã nuốt được một nửa Thái Cổ Lôi Long, thân thể là do lôi đình biến thành, cả người so với sấm sét thật sự gần như không có gì khác. Nhưng cho dù là như thế, cũng vẫn phải dừng lại ở đây, sấm sét ở chỗ này thật sự quá mức hùng mạnh!
Vương Lâm trong lòng dâng lên một cảm giác không cam lòng, nhìn Lôi Trì, trở nên trầm mặc.
Thân Công Hổ cách đó không xa lúc này nhíu mày, ánh mắt lộ ra vẻ thất vọng, vẻ cuồng nhiệt lại trở nên ảm đạm. Hắn nhìn Vương Lâm, trong lòng thầm nhủ:
- Không đúng, với tu vi của tiền bối, sao có thể dừng lại ở chỗ này, hay là… Ánh mắt hắn lóe lên.
Lôi Thú bên người hắn ánh mắt cũng chăm chú nhìn, vẻ sợ hãi trong mắt cũng tiêu tan một chút.