Lúc này nghe Vương Lâm đồng ý cho hắn ở lại, Thân Công Hổ lập tức dâng lên mối cảm kích. Thực ra với tính tình của hắn, tuyệt đối sẽ không như vậy, nhưng chẳng qua đạo tâm của hắn đã khiếp sợ, đã giao ra đạo hồn, trong tiềm thức, ánh mắt kia của Vương Lâm đã hoàn toàn làm cho hắn kinh sợ.
Vương Lâm thu hồi ánh mắt, không để ý tới Thân Công Hổ nữa, xoay người đi vào sâu trong Lôi Trì.
Khi mới bắt đầu Thân Công Hổ còn chưa chú ý, nhưng ngay sau đó hắn liền thở dài, không hổ là cao nhân. Lôi Trì này tuyệt không tầm thường, với tu vi của bản thân hắn cũng chỉ có thể bước vào khoảng năm bước, không thể bước thêm được chút nào nữa.
Nhưng hiện giờ, ánh mắt hắn theo Vương Lâm đi vào, trơ mắt nhìn Vương Lâm bước từng bước, sau khi bước khoảng trăm bước, khoanh chân ngồi xuống.
Thân Công Hổ hít sâu, vẻ sùng kính trong mắt càng đậm. Lúc này hắn bị thương, thật cẩn thận bước vào mười bước rồi không thể chịu đựng thêm nữa, vội vàng ngồi xuống dùng Lôi Nguyên Thuật thổ nạp, hấp thụ lôi điện vào trong cơ thể để tiến hành tu luyện.
Lôi Thú của hắn cũng cẩn thận bước vào vài bước, cái đầu rất lớn thi thoảng lại nhìn về phía Vương Lâm cách đó trăm bước, lộ ra vẻ vô cùng sợ hãi. Với bản năng linh thú của nó, sự sợ hãi của nó so với Thân Công Hổ còn lớn hơn gấp mấy lần. Một ánh mắt này gần như khiến cho nó hồn siêu phách lạc.
Giống như quay trở lại căn nguyên, từ lúc nó sinh ra cho đến bây giờ, chưa hề gặp qua việc này.
Dù đến giờ phút này, nó đối với Vương Lâm vẫn đang không ngừng sợ hãi, nằm úp xuống. Bỗng nhiên một tiếng gầm nhẹ từ xa truyền đến, chỉ thấy Lôi Thú sừng bạc của Vương Lâm kia thân mình nhoáng lên chạy tới, lướt qua bên người Lôi Thú của Thân Công Hổ, hung hăng trừng mắt nhìn.
Lôi Thú của Thân Công Hổ lập tức lui ra sau vài bước, không dám tới gần. Vẻ kiêu ngạo của nó đã bị ánh mắt của Vương Lâm phá nát, bằng không, với trạng thái sắp mọc Lôi Giác của nó, nhất định sẽ không chịu khuất phục như vậy.
Cái đầu to của Lôi Thú sừng bạc nhoáng lên một cái, có chút đắc ý đi qua, hoan hỉ bước vào Lôi Trì khoảng mười bước , nằm ở đó hấp thụ lôi điện.
Xa xa, con rối Tiên Vệ khoanh chân ngồi trên một khối đá vụn, chớp hai mắt lóe ra tinh quang, ánh mắt thi thoảng lại nhìn chăm chú vào Thân Công Hổ.
Trăm bước là cực hạn của Vương Lâm lúc này, việc này chính là bởi vì hắn đã thấy được bước thứ ba. Linh hồn trong cơ thể thăng hoa, nhìn lôi điện này dường như mơ hồ thấy được một chút biến hóa kỳ dị. Sự biến hóa này giống như lúc thi triển Trảm La Quyết.