Vào khoảnh khắc khi luồng khí tức tang thương tràn ngập thì toàn bộ tinh cầu lôi quang đều bị ảnh hưởng. Sinh cơ bị áp chế, mặt đất xuất hiện nhiều vết nứt nẻ, rồi tất cả dần hóa thành bụi bặm.
Trong nháy mắt khi phù văn thành hình, Vương Lâm hít vào một hơi thật sâu rồi vỗ hai tay xuống mặt đất. Phù văn này chậm rãi bị thổi bay về phía trước rồi phóng thẳng lên không chui vào trong Hạt Châu Thiên Nghịch.
Một luồng tử quang đột nhiên tản ra từ trên Hạt Châu Thiên Nghịch, luồng sáng này quá đậm chiếu thẳng vào làm Vương Lâm hầu như không mở mắt ra được. Con rối Tiên Vệ ở cách đó không xa, toàn thân lập tức tản ra khí tức thối nát, xác thịt nó nhanh chóng tan rã với tốc độ dùng mắt thường có thể nhìn thấy được.
Vương Lâm lập tức trở nên chấn động, hắn khẽ động tâm thần, con rối Tiên Vệ hóa thành hắc quang rồi quay trở về trong cơ thể Vương Lâm. Lúc này con rối Tiên Vệ mới không tan rã nữa, nhưng luồng khí tức thối nát lại không tiêu tán.
Không chỉ có con rối Tiên Vệ mà ngay cả tam đại chủ hồn trong Tôn Hồn Phiên của Vương Lâm cũng giống như vậy. Nếu Vương Lâm không phản ứng cực nhanh lập tức thu hồi lại, sợ rằng không lâu sau sẽ thối rửa và tan rã.
Tử quang lóe ra rồi chậm rãi lan tràn, cuối cùng đã bao phủ toàn bộ tinh cầu lôi quang giống như một bộ quần áo màu tím. Trong khoảnh khắc này, mức độ đậm đặc của luồng khí tức mục nát đã lên đến đỉnh điểm.
Toàn bộ tinh cầu lôi quang giống như bị thi triển một pháp thuật thần thông, luồng khí tức thối rữa ở đây đã làm tan rã mọi thứ.
Tử quang không ngừng lại mà tiếp tục lan rộng ra, ngay cả tầng đá bên ngoài cũng bị bao phủ vào bên trong đó. Những tảng đá này lập tức tan vỡ rồi hóa thành bụi bặm tiêu tán trong không gian.
Trong khoảnh khắc này giữa đất trời hình như chỉ còn lại một mình Vương Lâm và một hạt châu, tất cả những thứ khác đều là ánh tử quang đáng sợ.
Tình cảnh kỳ dị này làm tâm thần Vương Lâm chấn động. Mặc dù trong lòng hắn có rất nhiều điều suy đoán về Hạt Châu Thiên Nghịch này, nhưng dù sao đi nữa cũng không ngờ đến khi nó viên mãn lại có những biến hóa kinh khủng như vậy.
Khi Vương Lâm đang còn cảm thấy kinh hãi thì tử quang đã ngừng tràn ra. Vào khoảnh khắc này lực ngũ hành giống như đã bị tiêu tán sạch, nghìn năm thu thập thoáng cái đã bị phóng xuất ra hơn phân nữa.
Lúc này luồng tử quang trên Hạt Châu Thiên Nghịch vẫn rất nồng đậm, dần dần một cánh cửa màu tím xuất hiện giữa thiên địa trong những tiếng nổ ầm ầm vang vọng khắp không gian.