Lúc này con rối Tiên Vệ đang ở bên ngoài tinh cầu cũng phải mở to đôi mắt sáng rực để nhìn lại.
Tất cả lực lượng sấm sét trên tinh cầu lôi quang đều ngưng tụ lại trên người Vương Lâm, từng điểm máu thịt trên cơ thể hắn lần lượt được luyện hóa ra. Lúc này trên khắp toàn thân Vương Lâm lôi quang đang xẹt qua xẹt lại, thậm chí nó còn liên hệ và tương hỗ với tinh cầu lôi quang.
Trong lực lượng của sấm sét còn có những luồng sinh cơ đậm đặc được hút ra ngoài mặt đất. Luồng sinh cơ này chính là một bộ phận quan trọng nhất để Vương Lâm tạo thành một cơ thể mới.
Thời gian trôi qua nhanh chóng, giống như trước kia trị thương nguyên thần, một giáp nữa lại đi qua.
Tinh cầu giống như Lôi Ngục này sau khi trải qua một giáp thời gian, lôi quang của nó đã không còn đậm đặc. Thậm chí bây giờ ngay cả con rối Tiên Vệ cũng có thể tiến vào. Nó đang đứng hộ pháp cách Vương Lâm không xa.
Tất cả lôi quang, một số lượng sinh cơ khổng lồ, mọi thứ đều ngưng tụ lại rồi hóa thành một cái kén cao ba trượng.
Một thân thể chậm rãi đi ra từ trong những vết rách của một cái kén. Trên cơ thể người này tràn ngập những tia chớp xẹt qua lại. Những tia chớp này cũng không phải từ trong nguyên thần lan ra mà nó được ẩn giấu bên trong xác thịt.
Hắn là Vương Lâm.
Vương Lâm thở ra một hơi thật sâu, hắn cúi đầu nhìn cơ thể của mình, trong mắt lộ ra vẻ cổ quái.
Sau khi trải qua một giáp hấp thu một số lượng lớn lôi quang và sinh cơ, Vương Lâm đã tạo ra một thân thể mới. Trong cơ thể này có ẩn chứa sức mạnh sấm sét, cùng với lôi quang trong nguyên thần tương hỗ lẫn nhau tạo thành một mối liên hệ chặt chẽ.
Tâm thần Vương Lâm vừa động, nguyên thần đã từ những khiếu huyệt toàn thân bay ra ngoài. Sau khi nó bay lượn khắp bốn phía một vòng thì lại quay trở về trong cơ thể.
Một tiếng gầm từ trong miệng Vương Lâm truyền ra, âm thanh này giống như sấm sét ầm ầm vang vọng trong trời đất. Giống như một tiếng thét gào của Ngịch Yêu hướng lên trời xanh.
-Lần này phục hồi lại, đạo không thể biến mất!
Vương Lâm lật tay phải, túi trữ vật lập tức xuất hiện.
Một bộ y phục màu trắng lập tức huyễn hóa ra trên người Vương Lâm.
Cơ thể Vương Lâm từ trên trời hạ xuống ngồi khoanh chân trên mặt đất. Ánh mắt hắn rơi lên trên một dãy núi giống như một con Thần Long đang nằm sấp xuống ở cách đó không xa.
Trong mắt Vương Lâm lộ ra tinh quang, hắn vỗ vào túi trữ vật, Tôn Hồn Phiên lập tức xuất hiện trên tay, nó được rung lên làm rất nhiều linh hồn gào thét bay ra. Nếu không phải lúc này lôi quang đã tiêu tán thì những linh hồn vừa bay ra sẽ lập tức không thể chịu đựng nổi sấm sét.
Một số lượng lớn linh hồn ngưng tụ lại thành ba chủ hồn, chúng bay lòng vòng khắp bốn phía.
Làm xong những công việc bảo vệ, Vương Lâm lại quét thần thức qua một lượt. Sau khi chắc chắn đã an toàn hắn hít vào một hơi thật sâu rồi cẩn thận nâng tay phải đặt lên trên mi tâm. Trong nháy mắt trên mi tâm hắn đột nhiên xuất hiện những con sóng dao động, một hạt châu lóng lánh chậm rãi bay ra trong những con sóng.
Ánh mắt Vương Lâm sáng như đuốc, hai tay bắt pháp quyết rồi điểm xuống. thiên nghịch hạt châu lập tức phóng thẳng về phía trước trực tiếp rơi xuống ngọn núi do xương mặt trăng hóa thành.
Nếu so sánh với dãy núi khổng lồ đó thì hạt châu quả thật là quá nhỏ.
Thần sắc Vương Lâm cực kỳ cẩn thận, hạt châu thiên nghịch là trọng bảo quan trọng nhất của hắn. Vật này vốn đã từng xuất hiện trong La Thiên Tinh Vực. Lần này lấy nó ra, Vương Lâm đã sớm tản thần thức ra khắp bốn phía, nếu có bất kỳ biến động nào hắn sẽ lập tức xử lý ngay.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao Vương Lâm phải đợi đến khi ngưng tụ được thân thể mới dám lấy hạt châu ra. Nếu không có cơ thể thì tu vi của hắn không thể phát huy được toàn bộ, nếu liều lĩnh lấy thiên nghịch ra thì nguy hiểm sẽ rất lớn, đây không phải là việc làm thông minh.
Thiên nghịch hạt châu tỏa ra từng luồng tinh quang. Khi luồng sáng này hạ xuống thì xương mặt trăng lại chậm rãi biến đổi, Kim Viên Quáng ở bên trong chậm rãi hóa thành từng sợi tơ vàng rồi bị hạt châu thiên ngịch hấp thụ.
Tất cả quá trình đều rất thong thả, Vương Lâm cũng không biết nguyên nhân nằm ở chỗ nào. Năm xưa hạt châu hấp thu thuộc tính thủy tương đối nhiều, nhưng khi sắp viên mãn thì tốc độ hấp thu lại càng chậm.
Thần thức Vương Lâm liên tục đảo qua để xem xét động tĩnh khắp bốn phía. Thậm chí ý niệm hắn khẽ động, Đệ Tứ Hồn hóa thành chủ hồn rồi lóe lên trực tiếp phóng ra ngoài tinh cầu nấp ở bên ngoài.
Thần thức Vương Lâm đi theo Đệ Tứ Hồn rồi tản ra rất xa.
Thiên nghịch hấp thu rất chậm, dù sao thì xương mặt trăng cũng quá lớn. Mấy ngày sau, Vương Lâm đảo một luồng thần thức vào trong túi trữ vật để lấy ra vài cái pháp bảo.