Vương Lâm không chắc có phải gặp lại ngón tay của Cổ Thần nữa hay không, nếu không sẽ may mắn chạy thoát. Một khi bị Vọng Nguyệt đuổi kịp thì chắc chắn sẽ chết.
Nguyên thần Vương Lâm dung nhập vào trong Tinh La Bàn, nó sử dụng tốc độ đạt đến mức không thể tin được. Khoảng cách giữa nguyên thần vào Vọng Nguyệt dần dần trở nên cân bằng, tuy nguyên thần không thể chạy thoát nhưng vẫn giữ được một khoảng cách nhất định.
Nhưng phi hành với tốc độ này sẽ làm cho nguyên thần Vương Lâm tiêu hao cực kỳ nghiêm trọng. Hắn vốn đã bị trọng thương, lúc này thương thế lại ngày càng nặng, nguyên thần lại trở nên hơi ảm đạm.
Vương Lâm chạy từ La Thiên Bắc vực sang La Thiên Nam Vực!
Phi hành với tốc độ cao trong một khoảng thời gian dài làm nguyên thần Vương Lâm càng ngày càng yếu, dường như sắp không gắng gượng nổi đến nơi. Nhưng tốc độ của Vọng Nguyệt ở phía sau cũng chậm lại, đặc biệt là khi đi vào khu vực ranh giới giữa La Thiên Nam Bắc Vực, Vọng Nguyệt đã hoàn toàn dừng lại. Nó phát ra vài tiếng gầm rống rầu rĩ nhưng không dám vượt qua.
Vương Lâm ngẩn người ra nhưng lại điên cuồng gia tăng tốc độ. Rất lâu sau hắn đã cảm thấy Vọng Nguyệt vẫn luôn bám theo phía sau lại không đuổi theo nữa, mà khoảng cách lại càng ngày càng xa.
Vương Lâm hít vào một hơi thật sâu, trong ánh mắt vẫn còn lộ ra một tia sợ hãi.
- Vọng Nguyệt này quả thật là quá mạnh, nếu tốc độ không nhanh thì ngày hôm nay ta chắc chắn phải chết! Nếu so sánh những miêu tả về Vọng Nguyệt trong ký ức của Đồ Ti đối với Vọng Nguyệt này thì ngoại trừ vẻ bề ngoài giống nhau, những thứ khác căn bản không phải cùng một loại. Vọng Nguyệt này vì sao lại quá mạnh như vậy?
Vương Lâm quay đầu lại nhìn La Thiên Bắc Vực ở phương xa, trong mắt hiện lên vẻ trầm tư.
- Với sức mạnh của Vọng Nguyệt vì sao nó lại không dám tiến vào chỗ này? Chẳng lẽ chỗ này có cái gì đó làm nó cảm thấy sợ hãi sao?
Vương Lâm suy nghĩ lại không ra được manh mối, hắn thầm than một tiếng, nhìn qua tình trạng nguyên thần của mình rồi cười khổ.
- Tuy lớp màng nguyên thần bị phá vỡ đúng là một chuyện tốt, nhưng mất đi xác thịt thì muốn ngưng tụ lại một cái không biết phải tốn mất bao nhiêu thời gian nữa. Nếu đoạt xá, lại có rất nhiều hạn chế, cơ thể mà không tốt thì lợi bất cập hại.
Trầm ngâm một lát, Vương Lâm phóng thẳng về phía trước không chút do dự.
- Lúc này việc cần làm trước tiên là phải tìm một chỗ bế quan để luyện hóa nửa khúc xương Vọng Nguyệt này. Để xem có thể làm hạt châu thiên nghịch viên mãn hay không, sau đó là ngưng tụ lại thân thể.
Ánh mắt Vương Lâm lấp lánh, hắn phóng thẳng về tinh không vô tận ở phía trước.
Vọng Nguyệt ở phương xa, trong hai mắt khổng lồ của nó hiện ra vẻ do dự. Một lúc lâu sau thân thể nó chậm rãi lui lại. Trong ký ức của nó hình như có người từng cảnh cáo không cho tiến vào địa phương này.
Nhưng ký ức này đã quá lâu rồi, dĩ nhiên cũng rất mơ hồ, nhưng cảm giác khủng hoảng ngày xưa vẫn khắc sâu vào trong trí nhớ, mặc dù là bây giờ cũng trực tiếp ảnh hưởng đến tư duy của nó.
Vọng Nguyệt dần lui về phía sau, những xúc tua khắp toàn thân nó đung đưa qua lại, từ xa nhìn lại sẽ thấy một luồng uy áp khổng lồ làm người khác phải sợ hãi. Có những tu sĩ trên đường đi nhìn thấy Vọng Nguyệt, nhưng vừa liếc mắt nhìn qua thì lông tóc toàn thân đã dựng ngược lên, tâm thần chấn động mạnh. Bọn họ quay người lại bỏ chạy chỉ hận tốc độ mình quá chậm.
Đến phạm vi Ngũ Đại Chủ Tinh trên La Thiên Bắc Vực thì Vọng Nguyệt ngừng lại rồi cơ thể co rút thành một khối cầu, nó cuốn cự đỉnh vào trong cơ thể. Tất cả xúc tua chậm rãi thu lại rồi dung nhập vào trong cơ thể Vọng Nguyệt.
Từng luồng sương mù từ trong cơ thể Vọng Nguyệt tràn ra tạo thành một vùng sương tràn ngập khắp bốn phía.
Vọng Nguyệt lại bắt đầu trạng thái thứ hai, bắt đầu ngủ.
Nhưng lần này vị trí nó chọn lại rất gần La Thiên Bắc Vực. Tất cả tu sĩ ở đây đều cảm thấy tê dại trong lòng, chỗ này quá gần Ngũ Đại Chủ Tinh.
Trên một tinh cầu vẫn còn rất nguyên thủy trong tinh không La Thiên Bắc Vực, ở đây linh khí không đậm nhưng cũng có phàm nhân trú ngụ. Vào một ngày, trên không rơi xuống một vật toàn thân lấp lánh những tia sáng bảy màu, vật đó rơi ầm ầm xuống một vùng đồng bằng phía bắc tinh cầu.
Tất cả xương cốt toàn thân Tham Lang đều vỡ vụn, xác thịt tan vỡ, nguyên thần cũng bị hao tổn. Nhưng hắn lại không chết.
Không những không chết, vẻ mặt hắn còn lộ ra vẻ vui mừng như điên.
Trước khi hắn đến La Thiên Tinh Vực thì trong cơ thể có rất nhiều lạc ấn, những lạc ấn này đều là của những cường giả có thể dễ dàng giết chết hắn. Nhưng khi một chỉ Cổ Thần tiến đến bên người lại dùng một loại biến hóa kỳ dị làm cho những lạc ấn trong cơ thể hắn tan vỡ.
Chỉ còn tồn tại duy nhất đạo lạc ấn của Thiên Vận Tử.
- Chỉ cần cho lão phu thời gian, lão phu sẽ tin có một ngày khôi phục trở lại.
Tham Lang hít vào một hơi thật sâu, cơ thể hắn chậm rãi trầm xuống rồi biến mất trên đồng bằng.
Từ ngày hôm nay tất cả phàm nhân đang sống trên tinh cầu bình thường này đều ngửi thấy một mùi tanh tưởi như có như không. Nhưng có thăm dò như thế nào cũng không thể tìm ra được nơi tỏa ra mùi vị này.
Giống như mùi tanh này từ trong mặt đất truyền ra ngoài vậy.
Lúc này Vương Lâm đang bay trên La Thiên Nam vực. Hắn không đi tìm những tu chân tinh có tu sĩ sinh sống, mà mục tiêu của hắn lại đặt lên những tinh cầu bỏ hoang.
Trong ngyên thần của Vương Lâm mơ hồ cảm giác được có một địa phương trên La Thiên Nam Vực làm cho hắn cực kỳ thoải mái. Vương Lâm vô thức bay đi, hình như đã càng ngày càng gần. Mặc dù nguyên thần của hắn đã bị thương nhưng lại có một vài chuyển biến tốt đẹp.
Dần dần địa phương mà Vương Lâm đang tìm kiếm càng lúc càng gần. Khi hắn nhìn về phía vị trí làm mình cực kỳ thoải mái ở phương xa thì trong mắt lại lộ ra những tia sáng kỳ dị.
Trước mặt hắn là một tầng được tạo thành bởi rất nhiều tảng đá to nhỏ giống như bị một lực lượng thần kỳ điều khiển, đá dày đặc bao phủ khắp chung quanh tạo thành một bức tường thiên nhiên kiên cố.