Khoảng thời gian trăm năm phải sống trong bộ phận bài tiết của con hung thú này đối với Tham Lang chính là sự sỉ nhục, một mối sỉ nhục trần trụi.
Đặc biệt là luồng khí tức tanh tưởi làm cả đời Tham Lang khó quên. Thậm chí lúc này luồng khí tức đó đã tiêu tán nhưng hắn vẫn có thể ngửi thấy được.
Tham Lang thề sau khi rời khỏi chỗ này thì cả đời sẽ không bao giờ tiến nửa bước vào La Thiên Bắc Vực. Hơn nữa nếu sau này hắn có cơ hội tìm kiếm bảo vật thì nhất định phải cẩn thận, cẩn thận và cẩn thận.
Khe nứt kia càng lúc càng gần, hưng phấn trong mắt Tham Lang hầu như đã đạt đến đỉnh điểm.
- Lão phu Tham Lang cuối cùng cũng thoát khốn !
Lúc này, trong nháy mắt khi ánh mắt mê hoặc của Vọng Nguyệt tiêu tán, tiếng nói của Cổ Thần lại vang vọng một lần nữa. Toàn thân Vương Lâm trở nên lạnh lẽo. Trước nguy cơ sinh tử, hắn bất chấp tất cả. Hắn khẽ động tâm niệm, tốc độ của con rối Tiên Vệ lập tức hơi chậm lại, nửa đoạn xương Vọng Nguyệt đang được khiêng trên vai lập tức bị ném xuống dưới.
- Trả lại ngươi một nửa !
Nửa đoạn xương Vọng Nguyệt giống như một dãy núi khổng lồ rơi xuống tạo nên những luồng gió với những tiếng rít gào chói tai, lúc này khe nứt lại ngừng một chút.
Bầu trời bốn phía đang tan vỡ lại lập tức dừng lại, Vọng Nguyệt nhìn chằm chằm vào dãy núi đang rơi xuống, trong mắt nó lộ ra vẻ mê hoặc. Vật này nó rất quen thuộc, nhưng lại không nghĩ ra đây rốt cuộc là cái gì . .
Nhưng nó phản ứng theo bản năng mà mở rộng khe nứt ra rồi nuốt dãy núi kia xuống.
Hưng phấn của Tham Lang giống như được nuốt vào rất nhiều Thăng Tiên Quả. Hắn phóng đi với tốc độ cực nhanh, nhìn thấy miệng khe nứt càng ngày càng gần, thậm chí hắn còn muốn gầm lớn lên một tiếng.
Trăm năm thê thảm cuối cùng cũng kết thúc.
Ở bên trong Vọng Nguyệt không thể thuấn di, Tham Lang đã sớm biết rõ chuyện này. Một khi thuấn di sẽ bị một lực lượng kỳ dị ngăn cản, tốc độ ngược lại sẽ chậm hơn rất nhiều.
Nhưng đúng lúc này, trong nháy mắt khi khoảng cách giữa Tham Lang và khe nứt đã rất gần, ánh mắt hắn đang nhìn khe nứt đột nhiên bị một cái bóng khổng lồ bao phủ.
Tham Lang ngẩn người ra rồi cố gắng dụi dụi mắt, thậm chí hắn còn nghi ngờ mình xuất hiện ảo giác, cái bóng khổng lồ này là gì? . .
Tham Lang bị giam trong luồng khí tức tanh tưởi ở chỗ bài tiết của Vọng Nguyệt quá lâu, lúc này ngay cả tinh thần của hắn cũng trở nên trì trệ.
- Đây . Đây là . Một dãy núi !
Trong mắt Tham Lang lộ ra sự tuyệt vọng, những luồng hưng phấn của hắn đã tiêu tán trong nháy mắt. Nếu đổi lại là bất kỳ người nào khác ở trong tình cảnh tương phản mạnh mẽ như thế này đều cảm thấy hoảng hốt và sụp đổ.
Nhưng Tham Lang dù sao cũng là tu sĩ đại thần thông, lúc này hắn rống lên một tiếng phóng thẳng cơ thể về phía trước. Tham Lang chui hẳn vào bên trong Cự Đỉnh rồi nhanh chóng áp sát vào bên rìa khe nứt.
Ngọn núi gào thét phóng sát qua bên cạnh Cự Đỉnh, những tia lửa liên tục tóe ra do ma sát. Cơ thể Tham Lang ở bên trong trở nên chấn động rồi liên tục phun ra máu.
- Chết tiệt !
Sau khi vất vả vượt qua ngọn núi, vẻ mặt Tham Lang trở nên trắng bệch từ trong Cự Đỉnh huyễn hóa ra. Cái đỉnh này hắn chưa thể điều khiển được hoàn toàn nên dung thân vào bên trong chỉ là bất đắc dĩ mà thôi. Nếu ở trong đó quá lâu hắn sẽ lập tức bị luồng khí tức khủng bố bên trong Cự Đỉnh luyện hóa.
Sau khi nuốt vào nửa dãy núi, vẻ mê man trong mắt Vọng Nguyệt ngày càng đậm. Rốt cuộc là cảm giác gì mà nó cảm thấy rất quen thuộc, rất quen thuộc, giống như lúc nào cũng muốn nghĩ tới . .
Lợi dụng thời gian do dự của Vọng Nguyệt, Vương Lâm khẽ động tâm niệm, con rối Tiên Vệ lập tức phóng lại. Nó đứng ở phía sau giúp Vương Lâm khiêng nửa đoạn xương Vọng Nguyệt rồi cả hai nhanh chóng bỏ chạy vào tinh không.
Vẻ mê man trong mắt Vọng Nguyệt dần tiêu tán, uy lực của Thăng Tiên Quả đã bắt đầu tiên tan. Nó nhớ ra nửa dãy núi kia không phải là vật tầm thường, mà là . xương cốt của mình biến thành.
Trong lúc uy lực của Thăng Tiên Quả tiêu tán, Vọng Nguyệt cũng lập tức phát hiện ra chỗ truyền đến cơn đau chính là vị trí một xương cốt trong cơ thể nó.
Một cơn lốc đột nhiên bùng lên dữ dội, không còn được uy lực của Thăng Tiên Quả che giấu nên sự đau đớn khủng khiếp bùng lên, lúc này Vọng Nguyệt trở nên điên cuồng !
Trong ký ức của Cổ Thần Đồ Ti từng nhắc đến mặt trăng, một loại vật sống ký sinh trên sự tồn tại của Cổ Thần.
- Nếu thiên đạo có minh thì Cổ Thần có đan !
Chữ minh này có thể giải thích là linh, cũng có thể là hồn, nói chung ý nghĩa của nửa câu đầu là nói thiên đạo cũng không phải vật chết mà quả thật có sự tồn tại, có lẽ thiên đạo có linh và hồn nhưng sinh linh không thể hiểu rõ.