Mấy ngày sau, dưới sự cẩn thận dè dặt Vương Lâm đã đi tới chỗ sâu bên trong xương của Vọng Nguyệt rất gần với nơi hấp thu bài tiết. Trong bùn đất nơi này mang theo một mùi tanh hôi.
Vương Lâm khẽ nhíu mày, vẫn chưa tiến vào mà ở bên ngoài nhìn một chút, thần thức đảo qua. Nhưng đúng lúc này, đột nhiên từ trong nơi bài tiết của Vọng Nguyệt truyền đến một tiếng thần niệm mỏng manh.
- Có thể có đạo hữu ở bên ngoài? Cứu ta, người cứu ta nhất định có hậu tạ!
Vương Lâm ánh mắt ngưng lại. Hắn rất quen thuộc thanh âm của đạo thần niệm này, chính là Tham Lang.
- Đạo hữu cứu ta. Ta nơi này có đại lượng pháp bảo. Tất cả đều do lão phu thu thập trong hơn nửa cuộc đời này. Đạo hữu cứu ta những pháp bảo này dâng tặng tất cả.
Nơi Vọng Nguyệt bài tiết hấp thu. Tham Lang thân thể gầy gò. Huyết nhục tinh hoa của hắn thậm chí tiên lực ở trong gần trăm năm qua vì chống cự lực hút nơi đây đã tản mát rất nhiều.
Nếu không phải dựa vào đại đỉnh kia thì chỉ sợ đã sớm hóa thành vết bẩn tiêu tan.
Năm đó hắn cảm ứng được Vân Hà Tinh này có trọng bảo. Loại cường độ cảm ứng này chỉ xuất hiện khi lấy được đại đỉnh thần bí kia. Hắn động lòng tham nên đã tiến vào nơi này.
Vân Hà Tinh lúc đó rất là yên tĩnh, hắn thành công lẻn vào trong lòng đất đi thẳng về phía trọng bảo trong cảm ứng. Bảo vật trong mắt hắn đúng là Nguyệt Hoa của Vọng Nguyệt kia!
Trên đường hắn tự nhiên nhìn thấy Kim Viêm quáng mạch, do dự một chút liền dùng sơn thạch mạnh mẽ đâm vào. Lòng tham của hắn không nhỏ. Hắn chuẩn bị đào ra một mảng lớn, sau đó cắt ra từng mảnh.
Đáng tiếc lại làm Vọng Nguyệt đau nhức từ đó thức tỉnh trong khoảnh khắc. Nếu không phải hắn phản ứng nhanh lấy ra đại đỉnh chỉ sợ đã sớm bỏ mạng.
Trong lòng kinh hãi hắn tìm một chỗ trốn tránh nhiều năm. Mãi cho đến sau khi Vọng Nguyệt ổn định hắn mới hiện thân. Hắn không dám có chủ ý với quáng mạch nữa mà đi thẳng về phía trọng bảo trong cảm ứng.
Lúc ấy hắn đương nhiên đã nhận ra sự quỷ dị của nơi này. Hắn dự định nhìn qua trọng bảo, nếu có thể lấy liền lấy đi, nếu không thể lấy thì trực tiếp rời đi không chút do dự.
Với kinh nghiệm tìm bảo hơn nửa đời của hắn, hắn thành công đi tới chỗ Vọng Nguyệt bảo quản Nguyệt Hoa. Chỉ nhìn thoáng qua Tham Lang liền hít sâu một hơi, tham lam trong mắt nháy mắt bùng lên.