La Thiên bắc vực, ngũ đại chủ tinh có đông đảo tu chân tinh phụ thuộc khác. Phần đông gia tộc tu chân ở trên Thiên Huyễn Tinh.
Lấy được Thăng Tiên quả của Huyễn gia, Vương Lâm ngồi trên lưng Lôi Thú, thẳng hướng Thiên gia mà đi.
Mấy tu sĩ bước vào bước thứ hai của Thiên gia, thật lâu trước đó đã bế quan, tất cả mọi việc thường ngày đều là Thiên Quỳ Tử một người làm chủ. Khoảnh khắc khi Vương Lâm tiến vào Thiên Huyễn Tinh, hắn đã phát hiện ra.
Nhất là nhìn thấy cảnh tượng Vương Lâm ngồi trên Lôi Thú giống như lôi đình giáng xuống, nội tâm càng thêm tin tưởng lời của Huyễn Gia Lão Tổ năm đó đúng là hoang đường, người này, nhất định là sứ giả Lôi Tiên Điện không thể nghi ngờ.
Nghĩ đến người này hơn bảy mươi năm trước khi giao chiến với Huyễn Gia Lão Tổ, pháp bảo và thần thông vô cùng tận, nội tâm Thiên Quỳ Tử không khỏi khẽ động.
- Vị sứ giả Lôi Tiên Điện năm đó Thiên gia ta nương tựa, đã chết trận ở Lôi tiên giới mấy ngàn năm trước. Ở la Thiên Tinh Vực, trừ phi là những gia tộc tu chân kéo dài từ thời thượng cổ, nếu không, đều cần phải dựa vào Sứ giả Lôi Tiên Điện… Thiên Quỳ Tử do dự không quyết. Hắn trước mắt phải lựa chọn, quyết định sự phát triển của Thiên gia sau này.
- Đáng tiếc tu sĩ bước thứ hai của gia tộc đều đang bế quan, không thể quấy nhiễu, nếu không, còn có thể thương lượng một chút.
Khi Thiên Quỳ tử đang do dự, Vương Lâm ngồi trên người Lôi Thú, như sấm đánh mà đến.
Thiên gia thành rất lớn, lớn hơn Huyễn gia mấy lần. Dù sao Thiên gia mới là đệ nhất gia tộc trên Thiên Huyễn Tinh này.
Thiên Quỳ tử cùng một ngàn tu sĩ Thiên gia, vội vàng ra ngoài, cung kính nghênh đón.
Thiên Quỳ Tử tuy nói tu vi cao hơn Vương Lâm, nhưng trong La Thiên Tinh Vực, uy nghiêm của Sứ giả Lôi Tiên Điện, cũng tồn tại giống như thiên uy, đơn giản không thể coi thường.
Ở trên người Lôi Thú, Vương Lâm ánh mắt bình tĩnh, đảo qua trên người Thiên gia tu sĩ ở phía trước, cuối cùng ánh mắt dừng ở trên người Thiên Quỳ Tử, bình thản nói:
- Thiên Quỳ Tử tiền bối, đã lâu không gặp.
Thiên Quỳ Tử cười ha hả, ôm quyền nói:
- Danh xưng tiền bối này Thiên mỗ không dám. Sứ giả đại nhân thân phận tôn quý, lão phu chẳng qua tu vi có hơn một chút, nên xưng hô ngang hàng đi.
Thiên Quỳ Tử trong khi nói, nội tâm cũng có chút chấn động. Hắn chỉ bằng mắt thường đã có thể nhìn ra, tu vi của người trước mắt, ở thời gian ngắn ngủi không đến trăm năm, không ngờ từ Vấn Đỉnh sơ kỳ đỉnh phong lúc trước đã đạt tới Vấn Đỉnh hậu kỳ. Tuy nói vẫn là thuộc bước thứ nhất, nhưng loại tốc độ này, cũng cực kỳ kinh người.