Lúc này Vương Lâm đang điên cuồng hấp thu tiên lực, những mảnh vỡ của tiên ngọc ở bốn phía không ngừng vỡ vụn thành những vòng tròn, không ngừng tản ra ngày càng nhiều.
Vấn Đỉnh trung kỳ muốn kéo lên hậu kỳ, cần số lượng tiên ngọc rất lớn, rất lớn, vượt qua xa xa số lượng trung kỳ cần. Tuy nhiên trong túi trữ vật của Vương Lâm lúc này rất nhiều tiên ngọc, cũng đủ rồi.
Chỉ có điều, Vương Lâm phát hiện, sau khi nguyên thần của mình biến dị, không giống như lúc trước, đối với việc hấp thụ tiên lực, giống như không thấy đáy vậy.
Lúc này đã trôi qua gần nửa năm, tiên ngọc mỗi ngày đều tiêu hao đi số lượng khổng lồ, chỉ có điều nguyên thần vẫn chưa đạt tới tình trạng bão hòa.
Thời gian chậm rãi trôi qua, số lượng tiên ngọc tiêu hao lớn hơn nữa. Lại qua nửa năm, hôm nay Vương Lâm mạnh mẽ mở mắt, điện quang trong mắt chợt lóe, một lực lượng cường đại dường như làm cho toàn bộ mặt đất run rẩy xuât hiện.
Vương Lâm đứng lên, thần sắc bình tĩnh, nhìn lên không trung, giẫm chân tại chỗ mà đi.
Trong tinh không, một đạo lôi quang gào thét di chuyển. Trong lôi quang, là một đầu lôi thú thật lớn, trên đầu có ngân sừng, nhưng có kim quang lan tràn, toàn thân lấp lóe điện quang, thoạt nhìn vô cùng thần uy.
Trên lưng lôi thú lúc này, Vương Lâm khoanh chân ngồi ngay ngắn, mái tóc dài phiêu động trước gió, hai mắt mở ra tinh quang mạnh mẽ, mặc dù chỉ bình thường nhưng trên người lại có một khí tức bất phàm mạnh mẽ xuất hiện.
Hắn lúc này, bất kể ai nhìn thấy cũng đều không chút nghi ngờ cho rằng hắn là lôi tiên điện sứ giả, hết thảy đều rất giống với ld chạy tới Nhiễm Vân tinh năm đó.
Chỉ sợ ngay cả lôi tiên điện sứ giả gặp qua hắn, cũng sẽ ngẩn ra.
Hơn chín trăm năm tu đạo, khiến cho tu vi của Vương Lâm đạt tới Vấn Đỉnh hậu kỳ, trở thành giống như Chu Tước Tử năm đó.
Nếu Chu Tước Tử không chết, không biết nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng có cảm giác thế nào. Tiểu nhân vật năm đó hắn không thèm nhìn thậm chí trở thành một quân cờ trong tay hắn, giờ phút này cũng trưởng thành tới độ cao như bây giờ!