Trên mặt đất cách đó không xa, thủy chung vẫn còn một đầu lôi thú nằm sấp. Thân thể nó không tự chủ được mà run rẩy liên hồi, mắt thấy Vương Lâm bước vào hư không không bóng dáng, nó do dự một chút, đứng lên, đi theo.
Trong hư không, Vương Lâm một đầu tóc đen phiêu động theo gió, hai mắt không mừng không buồn, dường như đã nhìn thấy hết thảy mọi việc trên thế gian này rồi.
Một đời này, luân hồi không chỉ có Vương Bình, đồng thời, còn có cả bản thân Vương Lâm.
Tu vi đột phá Vấn Đỉnh sơ kỳ, đạt tới Vấn Đỉnh trung kỳ, ý cảnh theo một đời luân hồi bình thản và cảm ngộ, đạt tới Vấn Đỉnh hậu kỳ.
Chỉ cần có đủ tiên ngọc, Vương Lâm nắm chắn, có thể kiến cho mình chân chính trở thành cường giả Vấn Đỉnh hậu kỳ!
"Âm Dương hư thực cảnh giới, trong đó Âm Hư tu sĩ, ta có thể chiến thắng nhưng cực kỳ gian nan, hơn nữa mỗi một lần chiến đầu đều phải hao phí không ít nguyên lực thiên địa. Lúc này nguyên lực là điểm mấu chốt, cũng không thể tiếp tục tiêu hao nửa điểm nữa, về phần Dương Thực tu sĩ, căn bản không thể địch nổi, gặp phải sẽ chạy trốn thật nhanh!" Ánh mắt Vương Lâm lộ ra vẻ trầm ngâm.
"Tu đạo bước đầu tiên, và bước thứ hai, quả nhiên là một khe lớn, không thể dễ dàng vượt qua. Mặc dù tu vi của ta chân chính đạt tới Vấn Đỉnh hậu kỳ, nếu không có nguyên lực, đối mặt với tu sĩ Âm Dương Hư Thực cảnh giới, vẫn không thể địch lại! Nhưng, làm sao để đạt được nguyên lực đây…" Vương Lâm đạp không, rất nhanh đột phá tầng không, thẳng tới tinh không, hướng theo thần thức của lôi thú cùng tiên vệ khôi lỗi mà truy đuổi theo. Ở phía sau hắn, lôi thú lôi tiên điện thủy chung đi theo, vẫn duy trì khoảng cách nhất định.
"Trọng yếu nhất lúc này, đó là đạt được đủ tiên ngọc, đồng thời, phải nghĩ ra biện pháp gia tăng thiên địa nguyên lực." Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe, lộ ra vẻ quyết đoán.
Ở trong tinh không, hắn vỗ vỗ túi trữ vật, Tinh La bàn lập tức bay ra, Vương Lâm khoanh chân ngồi trên cái này, cả người hóa thành một đạo ngân quang, hướng về sâu trong tinh không bay nhanh đi.
Lôi thú ở phía sau hắn, ngẩn ra, hóa thành một đạo lôi quang, ầm ầm đuổi theo.
Vương Lâm sớm biết phía sau có đầu lôi thú đi theo, triển khai toàn bộ tốc độ, thẳng tới nơi có thần thức của tiên vệ.
Ngân quang tung hoành, hóa thành những tiếng xé gió rít gào mà tới, trong tinh không như một cầu vồng vượt qua khoảng không vậy.
Trong chốc lát, ánh mắt Vương Lâm chợt lóe hàn quang, bên tai truyền tới những tiếng động ầm ầm, chỉ thấy từ xa xa, Lôi Đạo Tử cực kỳ chật vật. Hai tay hắn ẩn chứa lôi quang, bị tiên vệ khôi lỗi liên tiếp đẩy lùi về phía sau.
Bên người hắn còn có lôi thú đã giải phóng đạo phong ấn thứ ba, rít gào điên cuồng tấn công. Trên cái sừng duy nhất trên đầu, phát ra lôi quang hùng mạnh, khiến cho Lôi Đạo Tử mỗi lần đều phải vội vàng né tránh, sặc mắt tái nhợt, lộ ra một tia tuyệt vọng.
Lôi Đạo Tử liếc mắt một cái nhìn thấy ngân quang đang từ xa bay nhanh tới, phát hiện ra là Vương Lâm trong mắt càng nồng đậm vẻ tuyệt vọng. Hắn lúc này nguyên lực đã dùng gần hết rồ, nếu tiếp tục thi triển nguyên lực thiên địa, tất nhiên tu vi sẽ giảm xuống, cuộc đời này không thể đạt tới Dương Thực cảnh giới! hơn nữa hắn có chút sợ hãi, chính là hai đạo kiếm khí kia!
Ánh mắt Vương Lâm hàn lãnh, Lôi Đạo Tử này, hắn cần phải giết, người này thân là lôi tiên điện sứ giả, nếu như không giết, một khi để chạy trốn, sợ rằng sau này phiền toái sẽ không ngừng.
Vương Lâm vỗ túi trữ vật, lập tức bảy thanh bảo kiếm lóe ra trước mặt, tạo thành Thất Tinh kiếm trận, âm thanh rít gào trong không khí, thẳng tới Lôi Đạo Tử.