Lôi Đạo Tử trong mắt điện quang chợt lóe, lần đầu tiên hắn thi triển thần thông ở hai mắt, mạnh mẽ nhìn về Vương Bình phía sau Vương Lâm.
Dưới ánh mắt của hắn, Vương Bình cảm thấy toàn thân phát lạnh, dường như tất cả bí mật trên người cũng đều bị đối phương nhìn một cái xem hết rành mạch rồi.
Vương Lâm hùng mạnh, đã chạm tới điểm cuối cùng của Lôi Đạo Tử rồi, nếu không vạn bất đắc dĩ, hắn sẽ không sử dụng nguyên lực thần thông, bởi vì nguyên lực, thật sự rất hiếm có.
Với tu vi của hắn, trừ phi là chuyện sống chết trước mặt, nếu không không thể dễ dàng dùng tới. Dù sao nếu dùng càng nhiều, thì thời gian dừng lại ở Âm Hư cảnh giới ngày càng lâu. Nếu trong một ngàn năm không thể đột phá, tu vi cả đời sẽ dừng lại ở đây.
Mà thời gian của hắn, còn lại không đủ ba trăm năm, cho nên, nguyên lực thần thông, hắn không nghĩ sẽ dùng ra dễ dàng.
Lúc này, đối phương làm cho hắn kiêng kị, đó là lôi, Lôi Đạo Tử trong lòng phân tích, ý cảnh của người này hẳn là có liên quan tới lôi, nếu có thể phá được ý cảnh đối phương, có lẽ không cần dùng nguyên lực thần thông cũng sẽ thắng.
-Làm cho lão phu phải nhìn lại à! Hóa ra là một oán anh, lão phu vừa rồi phát hiện ra có chút vấn đề, nếu là phàm nhân làm sao có thể chịu được thần thức của lão phu chứ. Sau đó nhìn thấy khôi lỗi còn tưởng rằng có nó trợ giúp, nhưng xem ra lúc này đã sai rồi… Lôi Đạo Tử cười ha hả nói, trong lời nói vừa bình tĩnh lại vừa ác độc. Nhưng lập tức hai mắt hắn co rụt lai, lời nói lập tức ngừng lại, nhìn vào hai mắt Vương Bình, thậm chí lộ ra một vẻ kinh sợ nồng đậm dường như ngập trời tới nơi vậy.
-Đây…đây là kiếm khí…kiếm khí này thật đáng sợ!
Lôi Đạo Tử hít một ngụm khí, thân mình lập tức lùi ra phía sau, lúc này da đầu hắn run lên rồi, vừa rồi thần thông ẩn chứa trong hai mắt hắn, đã nhìn thấy bên trong Vương Bình có hai đạo kiếm khí!