Không trung, lúc này xuất hiện một bức tranh họa sơn thủy thật lớn, trong tranh, hoàn toàn lấy thiên làm vải vẽ, lấy địa làm mực, dường như ảo ảnh biến ảo mà thành vậy.
Trong bức tranh sơn thủy này, một đạo hoàng tuyền dần dần lộ ra, chậm rãi lưu động.
Nhưng, tiếp đó, bức tranh sơn thủy trên không, hoàng tuyền bỗng nhiên nhoáng lên một cái, toàn bộ hút vào trong thiên linh Vương Lâm, biến mất không thấy.
Ý cảnh của Vương Lâm, làm cho Lôi Đạo Tử giật mình kinh hãi, không chỉ có ý dịu dàng, còn có điên cuồng, vừa mới đạt tới Vấn Đỉnh hậu kì đỉnh!
Ý cảnh dừng lại ở mức này!
Lôi Đạo Tử thở ra nhẹ nhàng hắn thực sự sợ ý cảnh của Vương Lâm đột phá mức tu đạo bước đầu tiên, nếu thật sự là như vậy, đối phương phối hợp với khôi lỗi, hôm nay, sợ rằng có một trường ác đấu rồi!
-Một chút tu vi như vậy, cũng dám giả mạo làm Lôi Tiên điện sứ giả!
Lôi Đạo Tử cười lạnh, nhưng trong lòng lại có chút hoài nghi, dù sao vừa rồi Hứa Mộc phát ra lôi cầu, thật sự quá mức kinh người.
Loại thần thông lôi hệ này tuyệt không phải tu sĩ bình thường có thể có được, hắn chỉ có thể nhìn thấy trên thân địa cấp sứ giản lôi Tiên Điện mà thôi. Mặt khác còn có một điểm hắn hoài nghi là, khi thần thức hắn quét ngang qua, căn bản không phát hiện ra người này tồn tại, mặc dù hiện giờ thần thức nhìn, có thể thấy rõ được tu vi của người này, nhưng hắn luôn có một loại cảm giác dường như là một tầng sương mù vậy, hoặc như nhìn bóng trăng trong nước.
Vương Lâm ngẩng đầu, tiên lực của hắn không nhiều lắm, chỉ có thể dừng lại ở Vấn Đỉnh trung kỳ, nhưng ý cảnh trong vô tình, không ngờ đạt tới trình độ này, đối với Vương Lâm cũng có chút ngoài dự kiến.
Hơn nữa, hắn chỉ có phóng xuất ra ý cảnh luân hồi, trong nguyên thần hắn, ý cảnh lôi uy và nhân quả tuần hoàn, cũng chưa có phát ra.
Về phần Lôi Đạo Tử sở dĩ nhìn không thấu tu vi của Vương Lâm, cũng bởi vì có một tia ý cảnh nhân quả tuần hoàn kia. Ý cảnh của Vương Lâm, dưới biến hóa không ngừng, ngoại trừ tu sĩ chân chính bước vào bước thứ hai, nếu không, không có khả năng nhìn ra manh mối. Âm Dương hư thực, dù sao chỉ là quá trình quá độ giữa bước đầu tiên cùng bước thứ hai mà thôi.
Vương Bình kinh ngạc nhìn phụ thân phía trước, trong khoảnh khắc phụ thân nâng cao tu vi vừa rồi, thân hình hắn mơ hồ xuất hiện một chút dao động, dao động này, rõ ràng truyền tới từ trong linh hồn hắn, khiến cho phán đoán trước kia của hắn càng đậm.
Trong lòng Vương Lâm nổi lên chua xót. Thanh Nghi ở bên cạnh nắm tay Vương Bình, trong mắt nhu tình càng đậm, nhỏ giọng nói:
-Không sao cả, bất luận chàng như thế nào, ta điều ở bên cạnh chàng.
Vương Bình trầm mặc, gật đầu.
Lôi Đạo Tử sắc mặt âm trầm, nhìn chằm chằm vào Vương Lâm nói:
-Lão phu cho ngươi biết thế nào mới là Lôi điện sứ giả!
Hắn nói xong nâng tay phải, chỉ lên trời quát lớn:
-Lôi chi tiên thú!
Trên không trung, từ vô biên vô hạn xuất hiện một lượng lớn lôi quang, những lôi quang này dường như muốn chiếm cứ toàn bộ khoảng không, giờ phút này điên cuồng ngưng tụ mà thành. Trong phút chốc trên không trung hình thành một lôi cầu thật lớn.
Một trận ầm vang tiếng sấm, quanh quẩn không ngừng. Thanh âm này sung mãn uy nghiêm, khiến cho toàn bộ người nghe thấy tâm thần kịch chấn vô cùng.
Lúc này toàn bộ tu sĩ ở Nhiễm Vân tinh đều bị thần thức của Lôi Đạo Tử làm cho đau khổ giãy dụa, bất kể nơi nào, toàn bộ đều nghe thấy tiếng sấm, tâm thần rung động, linh lực chạy điên cuồng, gần như không thể khống chế được.