Nhiễm gia, Triệu gia cũng giống như vậy, thế lực của bọn họ không bằng Tôn gia, dù sao cũng có rất nhiều cao thủ trong gia tộc, đã đi xa từ vô số năm trước rồi.
Bên trong Kỳ Thủy thành, trong Vương gia đại viện, Vương Lâm buông bầu rượu trong tay, thoáng ngẩng đầu nhìn. Trong mắt hắn không có chút thần thái nào giống như một lão nhân chân chính, chỉ có đục ngầu.
Ánh mắt nhìn xuống, hắn cúi đầu, uống một ngụm rượu.
Trên không trung, một cự thú phát ra lôi quang toàn thân, bốn vó đạp tinh không, giữa mũi hai đạo điện quang xuyên qua, thoạt nhìn vô cùng thần võ. Ở trên lưng cự thú, một người đàn ông trung niên ngồi khoanh chân, hắn đứng là Lôi Tiên Điện Lôi Đạo Tử!
Ánh mắt hắn như điện, lạnh lùng nhìn lướt qua mặt đất, thần thức không chút cố kỵ, quét ngang hết thảy, trong nháy mắt bao trùm toàn bộ Nhiễm Vân tinh. Kỳ Thủy thành cũng nằm trong số đó.
Chỉ có điều không biết vì sao, thần thức hắn tảo qua cũng không dừng lại trên người Vương Lâm chút nào.
Trong khi thần thức hắn quét ngang, toàn bộ tu sĩ nhiễm Vân tinh, tinh thần kịch chấn, ngoài trừ những tu sĩ này ra, hết thảy những yêu vật trên Nhiễm Vân tinh này, thân mình cũng run rẩy, dường như đối mặt với uy lực của thiên địa vậy.
Ngay cả phàm nhân, cũng như vậy, mặc dù bọn họ căn bản không biết được nguyên nhân, chỉ cảm thấy toàn thân phát lạnh, trong đầu ầm ầm chấn động, ngay sau đó liền hôn mê đi, bất tỉnh nhân sự.
Trong nháy mắt toàn bộ Nhiễm Vân tinh liền một mảnh yên tĩnh… Trong giây lát, Lôi Đạo Tử thu hồi thần thức, nhíu mày, hắn tìm một vòng, cũng không phát hiện ra người nào phù hợp với yêu cầu.
Hắn thu hồi thần thức, bông tuyết lại rơi xuống, gió lạnh lại bắt đầu.
"Chuyện xảy ra lâu lắm rồi, có lẽ cũng rời đi, người này tính là mạng lớn đi!" Lôi Đạo Tử trầm ngâm một lát, xoay người định rời khỏi, nhưng vào lúc này, ánh mắt hắn bỗng nhiên ngưng đọng. Thần thức như một tia chớp, tập trung vào một thôn nhỏ trong núi ở Nhiễm Vân tinh.
Thanh Nghi, lúc thần thức đảo qua lần đầu tiên, sắc mặt lập tức tái nhợt, thân mình không tự chủ được mà run rẩy lên, linh lực suýt nữa thì sụp đổ, điều chỉnh hồi lâu cũng không điều hòa lại được.
Vương Bình giật mình, ngẩng đầu nhìn Thanh Nghi hạ giọng nói:
-Thanh Nghi, nàng có chuyện gì vậy?
Thanh Nghi muốn mở miệng, lập tức sắc mặt đại biến, miệng phun ra một ngụm máu tươi. Một cỗ thần thức khổng lồ, mãnh liệt thổi tan bông tuyết và gió lạnh, trực tiếp phủ xuống.
Thần thức này quá mạnh mẽ, làm cho toàn bộ mặt đất dừng như ầm ầm rung lên, từng tảng tuyết thật dày trên đất, phút chốc bị chấn tan.