Trong một căn phòng lớn ở Vương phủ, chỉ có một mình Vương Lâm, điểm này, hàng xóm chung quanh dường như đã sớm quen thuộc rồi. Ngày thường, cũng không hề để ý lũ trẻ chạy vào đây chơi đùa. Mới đầu mọi người còn sợ hãi Vương Lâm, nhưng thế gian này quá dài, những tiểu hài tử đó cũng phát hiện ra, lão gia gia này, không có chút dọa người nào cả.
Dần dần, căn phòng lớn của Vương phủ này, liền trở thành chỗ chơi đùa cho hài đồng, nhìn những đứa nhỏ này mỗi ngày, Vương Lâm trong lòng yên tĩnh vô cùng.
Con cháu đều có phúc của mình, những gì hắn nên làm hắn đã làm rồi, những gì nên nói cũng đã nói. Cuối cùng muốn suy nghĩ cẩn thận, phải tự thân Vương Bình mà thôi.
Vương Lâm tin tưởng đứa nhỏ mình giáo dục từ nhỏ tới lớn, có được ý chí như trời cao, việc thể gian này, hết thảy những ràng buộc, đều có thể bước qua.
Thế gian mười năm, Vương Bình càng ngày càng già nua, hắn đã đi tới cuối cuộc đời, chỉ có điều trong tay vẫn điêu khắc, chưa từng buông xuống.
-Phụ thân nói rất đúng, cuộc sống, chính là bình thản thì tốt nhất, nếu ta có thể lựa chọn lại, nếu có kiếp sau, ta hy vọng có thể ở cùng với phụ thân trong một sơn thôn nhỏ, làm một người thường, bình thường cả đời… Vương Bình nhỏ giọng nói.
Ở bên cạnh hắn, Thanh Nghi lẳng lặng nhìn Vương Bình, nhỏ giọng nói:
-Chàng đã suy nghĩ cẩn thận, vì sao còn không đi gặp mặt lão nhân gia.
Vương Bình buông pho tượng phụ thân trong tay pho tượng này hắn khắc chính là hình ảnh Vương Lâm ngồi trước bàn ăn mười năm trước, ôn nhu nói một câu với hắn "ăn cơm đi." -Thanh Nghi, nàng không hiểu… Ánh mắt cơ trí của Vương Bình, tuổi hắng càng tăng, thì càng nồng đậm.
-Ở tâm lý của ta, ngoại trừ vấn đề mẫu thân ra, còn có một nghi vấn, ta không dám hỏi…Ta có cảm ngộ, có lẽ vấn đề này, mới chính là nguyên nhân chân chính mà phụ thân không cho ta tu đạo… Trong mắt Vương Bình lộ ra một chút bi ai, vẻ bi ai này, hắn với Vương Lâm rất giống nhau. Hắn đã nhìn ra một chút manh mối, nhưng không dám đi chứng thực.
-Thanh Nghi, ta có cảm giác, ta đã đi tới cuối cùng của đời người, sợ là không còn bao lâu nữa. Nàng là tu sĩ, sống lâu hơn ta, sau khi ta đi, hãy đưa ta tới bên người phụ thân.
Về phần nàng, tự do, chỉ có điều mặc kệ bao lâu, nàng cũng không được quên, trong cuộc đời của nàng, còn có một đời luân hồi thuộc về ta!
Thanh âm của Vương Bình bình thản, nhưng có một tia kiên quyết.