Vương Bình than nhẹ nói:
-Đi xem thôi… Một đội quân sĩ ở phía sau đi theo Vương Bình và Thanh Nghi, tiến tới Kỳ Liên Sơn. Dọc theo đườn đi Vương Bình kinh ngạc nhìn bốn phía, hết thảy trước mắt, làm cho hắn cảm thấy xa lạ, cũng có phần nào đó một cảm giác quen thuộc.
Dần dần, hắn thấy được khói bếp ở xa xa, thôn Lạc Nguyệt, đã ở xa xa trước mắt.
Vừa mới tới gần, vì có binh lính đi theo hàng dài ở sau lưng. Tiếng chó sủa trong thôn vang lên kịch liệt, trong thời đoạn rối ren như thế này, cư dân trong thôn Lạc Nguyệt đều cực kỳ cảnh giác, lúc này nghe thấy tiếng chó sủa, lập tức bò ra, cầm nông cụ bình thường vẫn dùng để trồng trọt cùng cây đuốc trong tay. Mọi người chạy ra khỏi cửa, nhìn ra cách đó không xa, một đội binh lính mặc giáp lạnh, và hai nam nữ thanh niên mặc thường phục.
Đối mặt với ánh mắt bất thiện của thôn dân, Vương Bình không nói gì, hắn nhìn những thôn dân này, nhưng cuối cùng cũng không nhân ra một ai.
Trên mặt hắn, lộ ra vẻ chua xót, năm tháng như một bài ca, nhoáng cái đã qua đi nhiều năm như vậy. Mặc dù có người năm đó mình quen thuộc, nhưng giờ phút này, cũng không nhận ra được, biến hóa quá lớn.
Huống chi, gần ba mươi năm, không biết bao nhiêu người bước vào luân hồi, không hề quay lại.
-Tới hậu sơn đi, nơi đó có mộ của Tôn gia gia.
Thanh Nghi thầm than, cùng Vương Bình lặng lẽ tiến vào, đi tới phía trước. Thôn dân ở trước mặt, cũng hơi do dự, chậm rãi tản ra, tạo thành một thông đạo.
Đúng lúc này, một thanh âm nhu nhược mang theo vẻ nghi hoặc nhẹ nhàng truyền tới.
-Vương Bình… Vương Bình chậm chân một chút, xoay người, ánh mắt dừng lại trong thôn dân. Đó là một phụ nữ trung niên hơn bốn mươi tuổi, bộ dạng phụ nhân này có chút già nua, nhưng trong mắt Vương Bình, hắn thấy được cô gái năm đó đã nói "ta hận ngươi" với hắn.
… Giờ phút này, trên tinh không xa xôi, ngoài ánh trắng rằm hóa thành những đám mây màu tía, một bóng dáng như sao băng xuyên qua thiên không mà tới. Tham Lang khụt khịt mũi, ánh mắt lộ ra quang mang kỳ dị.
"Vừa mới tiến vào La thiên Bắc Vực, lão phu liền trực giác thấy nơi này có bảo bối, theo khi tức mà tới đây, quả nhiên không có nhìn lầm, bên ngoài tinh cầu này sương mù nồng đậm, hiển nhiên là đem ánh sáng bảo vật che dấu đi. Tuy nhiên xem bộ dạng tinh cầu này, dường như có chút quỷ dị!" Tham Lang nhìn đám mây tía do dự một chút, chậm rãi bay về phía trước. Hắn cả đời đi tìm bảo vật, đối với những nơi có bảo vật tồn tại, có thể nói là có một loại trực giác đáng sợ.
Tiếp cận tới, trong lòng hắn kinh hoàng, nhưng ánh mặt lại lộ ra ánh sáng ngày một sáng ngời.
"Loại cảm giác này, chỉ có lúc lấy được đại đỉnh năm đó mới có, hay là nơi này, có bảo vật giống như đại đỉnh năm đó!" Tham Lang ánh mắt lộ ra hung quang, lúc này đây, cái gì mà Vương Lâm, cái gì mà phong ấn, hắn đều quên hết thảy rồi.
Hắn cắn răng, lập tức một đại đỉnh màu đen bay ra khỏi túi trữ vật, trôi nổi trước mặt người này. Tham Lang theo sau nó chậm rãi biến mất trong màn sương mù.
"Lão phu muốn nhìn xem, rốt cuộc là bảo vật gì!" Tham Lang liếm liếm môi.
-Vương Bình là ca ca sao… Trung niên phụ nhân kia nhỏ giọng nói.
Vương Bình tiến lên, đi tới bên cạnh phụ nhân này, nhìn khuôn mặt đã không còn bóng dáng thanh xuân năm xưa, mỉm cười nói:
-Chu Nhược Đồng!
Trung niên phụ nhân cắn môi dưới, kinh ngạc nhìn Vương Bình, hồi lâu mới uyển chuyển hàm súc cười, nhỏ giọng nói:
-Vừa rồi nhìn thấy ca, ta liền nhận ra rồi,… nhiều năm như vậy, bây giờ mới quay trở lại.
Vương Bình nhìn nữ nhân trước mắt, trong lòng có chút cảm khái. Bên cạnh nữ nhân này, còn có một cô bé hơn mười tuổi, bộ dạng rất giống với Chu Nhược Đồng năm đó.
-Đây là con của muội sao?
Vương Bình hỏi.
Phụ nhân gật đầu, quay đầu lại nhìn cô bé nói:
-Kêu thúc thúc đi con, thúc ấy là bạn của mẫu thân hồi nhỏ.
-Thúc thúc… Cô bé dường như sợ người lạ, đứng ở phía sau mẫu thân nhỏ giọng nói.
Lúc này, bên trong thôn dân chung quanh cũng có mấy người mơ hồ nhận ra Vương Bình. Nhưng nhìn những binh lính giáp lạnh đứng bên cạnh, cũng không dám bước ra nhận.
Vương Bình nhìn cô bé, mỉm cười nói:
-Cháu tên gì?
Cô bé trốn tránh sau mẫu thân, không nói gì, ánh mắt lộ ra vẻ sợ hãi.
Vương Bình than nhẹ, ngẩng đầu nói với phụ nhân:
-Ta tới hậu sơn tế bái Tôn gia gia… Phụ nhân mỉm cười, nàng thủy chung không có nhìn Thanh Nghi bên người Vương Bình mà lôi kéo đưa nhỏ, đứng ở bên cạnh nam nhân của mình. Nam nhân của nàng, là một tráng hán, hiển nhiên kế thừa bản lĩnh săn thú của nhạc phụ. Chỉ có điều tráng hán này, nếu Vương Bình nình kỹ, sẽ phát hiện ra cũng không phải quá xa lạ.
Vương Bình xoay người, đi tới sau núi, Thanh Nghi còn lại cúi đầu vuốt ve mái tóc trẻ con, liếc mắt nhìn một cái rồi chạy theo sau Vương Bình.