Thiên Hành phái phát triển như một quả cầu tuyết, không ngừng lớn mạnh, thậm chí ngay cả Kỳ Thủy thành này bên trong cũng có giáo chúng. Mùa thu năm nay, gió thu thổi tới, Vương Lâm đi ra khỏi nhà, giống như bao ngày bình thường khác, vào một tửu quán yên lặng uống rượu. Ánh mắt hắn đục ngầu, dường như không thấy rõ thế gian này nữa, chỉ có điều vẫn yên lặng nhìn ra ngoài cửa sổ, dường như chờ đợi cái gì đó.
Tiểu nhị nhà trọ, đã sớm quen lão nhân này, bưng rượu và thức ăn lên sau đó rời đi đón tiếp khách nhân khác.
Buổi trưa tới, trong tửu quán dần dần đông khách lên, từng tiếng huyên náo quanh quẩn, có chút náo nhiệt.
-Nghe nói, Thiên Hành phái thế lực đã chiếm hơn phân nửa Nhiễm Vân tin này rồi, trở thành giáo phái đệ nhất trong tam đại đế quốc.
-Ha ha ngay cả Kỳ Thủy Thành của chúng ta cũng có phân đàn Thiên Hành giáo, mấy hôm trước ta còn đi xem qua.
-Trương Nhị nhà hàng xóm ta, chính là giáo chúng của Thiên Hành phái, nghe nói từng tháng còn được phát lương thực nữa cơ.
-Ba đại đế quốc, Đại Tần, Đế Sơn, Trần Vân, nghe nói bắc bộ đế quốc Đế Sơn, gần như toàn bộ dân chúng là giáo chúng của Thiên Hành phái đó.
-Thiên Hành phái phát triển đáng sợ như thế, chỉ sợ không bao lâu nữa Tam đại đế quốc sẽ tiêu diệt mất.
-Chưa chắc, hiện giờ Thiên Hành phái phát triển đã được mười năm, muốn tiêu diệt, sợ đã sớm ra tay rồi.
-Kệ nó đi, ta cảm thấy hứng thú nhất chính là người con gái thủy chung vẫn đi bên cạnh thủ lĩnh Thiên Hành phái có quan hệ… Vương Lâm bình tĩnh uống rượu, hết thảy mọi chuyện bên tai, coi như không có nửa điểm quan hệ với mình, ánh mắt hắn dừng lại nơi xa xa, dường như có thể nhìn thấu được khoảng cách, thấy Vương Bình hăng hái… Bắc bộ Nhiễm Tinh Vân, đô thành Đế Sơn quốc. Trong một điện phủ cực kỳ xa hoa, có một người ngồi ngay ngắn. Người này năm nay gần bốn mươi, trên đầu có vài sợi tóc bạc, mi kiếm, hai mắt sáng như sao.
Người này tướng mạo cực kỳ anh tuấn, toàn thân mặc áo bào xanh, tràn đầy vẻ đẹp quý phái, trên người hắn còn toát ra vẻ uy nghiêm.
ở trên bàn trước mặt hắn, bày ra một tấm bản đồ, ánh mắt hắn lộ vẻ trầm tư nhìn tấm bản đồ, hồi lâu mới thu hồi lại ánh mắt.
Giờ phút này đã là giữa đêm rồi, ánh trăng lạc ở bên ngoài. Người này trầm mặc đứng lên, đi ra ngoài đại điện, nhìn trời đất xa xa trong ánh trăng bao phủ, nhẹ nhàng thở dài.
"Không biết phụ thân, lúc này cũng đang nhìn trời không …" Một tấm áo choàng bằng vải nhung từ đằng sau phủ lên người nam nhân, nam nhân nâng tay đặt lên vai, mỉm cười nói: