Trên Nhiễm Vân tinh, nước biết tuy rằng chiếm phạm vi rất lớn, nhưng đất bằng cũng có danh sơn thắng cảnh, cũng không ít. Tuy nói trường hạo kiếp trước kia khiến cho Nhiễm Vân tinh linh khí không còn nồng đậm, nhưng so với Chu Tước tinh năm đó, còn tốt hơn nhiều.
Ở trên danh sơn của Nhiễm Vân Tinh, luôn có thể có bóng dáng của một đôi phụ tử, bọn họ leo lên đỉnh núi, đứng nhìn thiên địa ở xa xa.
Nhìn bầu trời biến hóa, xem cảnh tượng những tầng mây thay đổi. Mặt đất trong mắt họ coi như bị rút nhỏ đi vô số lần, khiến cho liếc mắt một cái dường như có thể nhìn thấy tận cuối đất vậy.
Nhất là khi lên đỉnh núi, gió lớn gào thét, Vương Bình đón gió đứng ở đó, nhìn trời đất, tâm linh dường như được tinh lọc, không ngừng thăng hoa.
Trong thời gian leo lên những ngọn núi cao san sát, thân mình gầy yếu của hắn dần dần có lực, trong mắt hắn, phụ thân hắn hết thảy đều vĩ đại. Hai mươi năm bình tĩnh giờ phút này như khiêu chiến với trời đất.
Sau khi vượt qua được một ngọn núi, tâm linh của Vương Bình, theo cái gọi là rộng lớn, hắn dường như quên đi hết thảy, bồi hồi đứng giữa trời đất, làm bạn với hắn tuy rằng chỉ có phụ thân, nhưng nào núi, nào sông, nào trời, nào đất, hắn có thể cảm thụ được tồn tại, thân thể giao hòa với bên ngoài.
Không có gì là cô độc, chỉ có làm cho tâm linh như cất cánh bay lên trời cao!
Mặc kệ những ngọn núi hiểm ác cỡ nào, tất cả đều không ngăn cản được bước chân hai phụ tử, mặc kệ núi cao cỡ nào, đều bị bước chân của họ bước qua.
Vương Bình tuy thân thể là phàm nhân, nhưng tâm linh của hắn, được hun đúc trong đây, chiếm được thăng hoa, đã đạt tới một độ cao nhất định.
Từ trong núi ra, lĩnh hội nhân sinh, càng ngày càng lớn, đọng lại trong tâm tính. Lại lần lượt ngắm nhìn trời đất xa xa, cảm thụ sự mênh mông cuồn cuộn. Nhưng, tuyệt đối không dừng lại, tuyệt đối không khuất phục mênh mông cuồn cuộn này, mà bằng vào việc lần lượt leo lên cao, lấy khả năng lớn nhất của phàm nhân, kế thừa cỗ ý chí nghịch thiên của Vương Lâm.
Vương Lâm không truyền thụ đạo thuật cho Vương Bình nhưng với phương thức của hắn, làm cho tâm linh của Vương Bình bị trùng kích tới vô hạn.
Khát, liền uống nước suối trên núi, đói, dùng hoa quả dại, mệt, ngồi trên đất nghỉ, nhọc, lấy đất làm chiếu, lấy trời làm màn.
Ba năm chẳng mấy chốc mà qua, trong ba năm này đối với Vương Bình mà nói càng tôn trọng phụ thân mình hơn, càng đậm hơn, trong mắt hắn, phụ thân mình trong trời đất này là người cao lớn nhất.