Về phần hắn với Tôn Thái, còn là ngang hàng, thậm chính đúng như cảm thụ của Vương Bình, đối với Vương Lâm, Tôn Thái từ trong lòng mang theo một loại kính sợ.
Trong mộ của Tôn Thái cũng không có thi thể, thi thể của lão đã trở thành một vò tro cốt, đặt trong túi trữ vật của Vương Lâm, đây là lời hứa của hắn với Tôn Thái.
Vương Bình mười sáu tuổi, anh tuấn bất phàm, còn Vương Lâm ngày càng già nua thêm.
Năm tháng trôi qua, mang đi dung nhan của Vương Lâm đồng thời cũng làm cho Trương gia phụ nhân dần dần mất đi hứng thú, mà nhìn Vương Bình lớn lên, nàng liền đem hứng thú đặt lên người đứa bé này.
Chỉ có điều Vương Bình rất có phong cách giống phụ thân mình, tuy nói anh tuấn, nhưng làm việc cũng cực kỳ bình tĩnh, ngay cả thường ngày cũng không nói nhiều lắm, nhưng hai mắt hiện lên vẻ cơ trí.
Tôn Thái đi được một năm, một ngày, ở trong đại viện Vương gia, Vương Lâm cầm một khối gỗ trong tay, cẩn thận điêu khắc. Vương Bình ngồi ở bên cạnh, bình tĩnh nhìn phụ thân mình, trên mặt phụ thân, những nếp nhăn càng đậm vẻ tang thương.
-Điêu khắc là phải dùng tâm mà hạ đao, mỗi một đao, đều khắc trong trí nhớ, chỉ có như vậy, mới có thể được xưng là một tượng sư!
Vương Lâm không có ngẩng đầu, bình thản nói.
Vương Bình gật đầu, đồng thời cầm lấy một khối gỗ, cẩn thận điêu khắc.
Trời chiều, bóng dáng hai phụ tử kéo dài, bọn họ động tác đã không sai biệt nhiều, ngay cả thần thái cũng cực kỳ giống nhau. Theo trời chiều hạ xuống, bóng dáng liền mờ nhạt, chỉ có một chút thần vận kia, nhưng là vĩnh hằng… - Nghĩ được rồi sao?
Trời chiều cuối cùng cũng hạ xuống, bóng đêm phủ khắp mặt đất, ở trong sân thắp một ngọn đèn dầu, thả chao đèn xuống, Vương Lâm bình tĩnh nói.
Vương Bình ở bên cạnh, buông pho tượng bán thành phẩm trong tay ra, trầm mặc.
Vương Lâm không có thúc giục, ngồi bên cạnh, cầm lấy pho tượng của Vương Bình, pho tượng này có chút thô ráp, nhưng có ba phần thần vận điêu khắc.
Tượng điêu khắc gỗ là hình Tôn Thái, vẻ mặt lão ngạo nghễ, hai mắt nhìn trời. Hai tay có các ấn quyết ở bên trong, nhất thời có một chút khí tức quỷ dị, ngưng tụ trên thân, dưới chân có nhiều tầng mây, thoạt nhìn rất sinh động.
- Cha, vì sao cha không cho con học tập những pháp thuật tiên nhân mà gia gia đã lưu lại… Vương Bình cúi đầu, hạ giọng nói.