Tu vi của nàng tuy không xem như bị dừng lại nhưng cao nhất chỉ có thể đạt tới Âm Dương hư thật. Do đó có thể chặt chẽ nắm trong tay, không sợ xuất hiện phiền toái khi cắn nuốt sau này.
Lão đã tính kế rất chu toàn, chỉ đợi cho Liễu Mi đạt tới cảnh giới Âm Dương hư thật, ý cảnh trải qua trùng kích, thoát biến thành chân chính Thiên Ma đạo sẽ cắn nuốt dung hợp, tu luyện ý cảnh thần thông chân chính của Huyễn gia - Vô Tướng Thiên Ma đạo !
Chỉ có điều hết thảy giờ phút này bị Vương Lâm đột nhiên xuất hiện phá hỏng toàn bộ. Giao ra Liễu Mi còn không bằng thừa dịp này, hiện tại cắn nuốt. Như thế thì nhiều ít cũng có thể có một tia ý cảnh Vô Tướng Thiên Ma, ngày sau cùng lắm thì chính mình cảm ngộ, biết đâu ngày sau cũng có thể thành công.
Với suy nghĩ như thế, Huyễn Vô Tình nhìn chằm chằm vào hai mắt của Liễu Mi, lộ ra quang mang kỳ dị.
Ánh mắt của Liễu Mi vẫn bình tĩnh. Với sự thông minh của mình, trên thực tế từ khi tiến vào Liên Minh Tinh Vực đã nhìn ra chút manh mối. Nàng biết trừ bỏ những người chí thân ở ngoài thì không có ai vô duyên vô cớ tốt bụng. Nếu như thế thì chắc chắn sẽ có mục đích khác.
Chỉ có điều Huyễn Vô Tình rất cường đại, nàng không thể chống lại được, chỉ có thể làm ra vẻ không biết, bị đưa đến La Thiên Tinh Vực, tiếp nhận thay đổi tên họ.
Khi Huyễn Vô Tình tự tổn hao tu vi trợ giúp nàng đạt tới Vấn Đỉnh đại viên mãn, trong lòng nàng đã rõ ràng rằng Huyễn Vô Tình có mục đích thâm sâu.
Chỉ có điều nàng cũng không có sức để phản kháng.
Tu vi nóng vội đề cao mang tới nguy hại như thế nào, với sự hiểu biết của người vốn là đệ tử của Chu Tước Tử thì sao nàng có thể không biết !?
- Ngươi phải đáp ứng ta hai chuyện… Liễu Mi hạ giọng nói.
- Nói đi !
Huyễn Vô Tình nhìn thoáng qua quầng sáng tiên lực, vội vàng nói. Nếu Vạn Huyễn Thiên Ma đạo của Liễu Mi đã đại thành, sau khi củng cố thì Huyễn Vô Tình trực tiếp cắn nuốt dung hợp. Nhưng lúc này đây, đối phương còn chưa đại thành, nếu trong lòng không phải là tự nguyện thì rất dễ thất bại.
- Chuyện thứ nhất, giúp ta giết Vương Lâm !
Liễu Mi hạ giọng nói, ánh mắt xuyên qua quầng sáng nhìn về Vương Lâm xa xa, ánh mắt lộ ra một tia oán hận phức tạp.
Mãi cho tới lúc này, oán hận của nàng đối với Vương Lâm thuỷ chung vẫn choán hết tâm thần và thể xác nàng. Thậm chí có lúc nàng có cảm giác mờ mịt, nhưng từ sâu trong đáy lòng cũng thuỷ chung vẫn không thể quên đi loại nhu tình của thiếu niên tại Hằng Nhạc Phái kia đối với Lý Mộ Uyển mấy trăm năm về trước.
Đồng thời, những việc trong Chu Tước Mộ cũng khiến nàng hận. Nhất là sau khi rời khỏi Chu Tước Tinh, nàng nhận ra mình đã có thai, sự oán hận của nàng lại càng thêm dày đặc.
Chỉ có điều nàng tu luyện chính là Thiên Huyễn Vô Tình đạo khiến cho nhiều khi nàng không rõ được rốt cuộc con người nào mới chính là bản thân nàng.
Vô tình, hữu tình chung quy đều là một quá trình liên tiếp nhau. Chỉ có hai chữ bất đồng nhưng khoảng cách cũng chính là thiên soa địa viễn.
Tâm tư rất phức tạp khiến cho chính nàng cũng không chân chính phân rõ. Cho nên ánh mắt của nàng thường rất phức tạp. Nhất là khi nhìn thấy đứa nhỏ thì lại càng như thế !
- Được, lão phu sẽ làm hết khả năng, giúp ngươi hoàn thành ước nguyện này !
Huyễn gia Lão Tổ không chút do dự, như đinh đóng cột nói.
- Chuyện thứ hai… Nếu ngươi không giết được Vương Lâm thì hãy đem túi trữ vật này giao cho hắn !
Từ trong lồng ngực của Liễu Mi xuất ra một túi trữ vật, nhìn túi trữ vật này đôi mắt nàng lại hiện ra một chút dịu dàng.
Huyễn gia Lão Tổ nhướn mày, nhưng cũng gật đầu !
Tán Ma khống chế thân thể của Vương Lâm, đánh từng quyền xuống quầng sáng tiên lực khiến cho mặt trên của nó xuất hiện từng trận gợn sóng, vết nứt nẻ càng nhiều hơn. Cuối cùng, Tán Ma cười lớn một tiếng quát :
- Vỡ !
Một chữ này nói ra như được mặt kính phóng đại vô số lần, vang khắp thiên địa. Một đạo bảo hộ cuối cùng của Huyễn gia Tiên nhân lưu lại cũng bị phá nát !
Vương Lâm đạp chân xuống, chậm rãi tiến đến. Từ thân thể hắn ma khí điên cuồng tản ra, nháy mắt đã bao phủ khắp thiên địa. Bên trong ma khí này, Vương Lâm liếc mắt nhìn Liễu Mi đang khoanh chân ngồi trên mặt đất, phía sau nàng là Huyễn gia Lão Tổ đang nhắm hai mắt lại, tay phải đặt lên thiên linh của Liễu Mi. Trên người của Lão Tổ lộ ra một cỗ khí tức quỷ dị.
- Ah?
Tán Ma ngẩn ra. Đúng lúc này, Huyễn gia Lão Tổ mở trừng hai mắt ra. Bên trong mắt không ngờ còn lộ ra một đạo bụi mang. Thân mình lão nhoáng lên một cái, phút chốc đã bay lên, toàn thân hoá thành một làn khói, khiến cho người ta có cảm giác hư vô mờ mịt.