Thần thông Trừu hồn này Vương Lâm cũng không phải là lần đầu tiên nhìn thấy. Ở Yêu Linh chi địa, hắn đã từng chính mắt thấy Tham Lang xuất ra một toà Tiên sơn pháp bảo, rút ra Sơn hồn.
Cảnh tượng lúc đó khiến hắn cực kỳ khiếp sợ. Loại thần thông này rất cường đại, hiển nhiên không phải là thứ mà những tu sĩ thông thường có thể hiểu và nắm giữ được.
Lúc này thân thể hắn bị Tán Ma khống chế nên có thể tự mình cảm thụ. Ma trảo này đem tinh hồn của Thiên Huyễn Tinh rút ra, thanh thế này phải gấp ngàn vạn lần so với Tham Lang năm đó.
Hết thảy trên thế gian này, dù chỉ là một cây cỏ đều có sinh mạng. Hễ là có sinh mạng thì liền có hồn của chính nó. Hồn này hư vô, mờ mịt, không thể nhìn thấy nhưng có thể cảm thụ được.
Cũng giống như phàm nhân đứng dưới một ngọn núi lớn, ngẩng đầu lên sẽ có một cảm giác rung động và áp lực. Uy áp kia là do sơn hồn nhưng người ta chỉ có thể nhìn thấy ngọn núi, mà cũng có chút cảm ứng được hồn của nó.
Mỗi ngọn núi, mỗi dòng sông đều có hồn, càng không nói đến một tu chân tinh chứa đầy linh lực.
Khác với sự chuyển hoá linh lực trước đó, lúc rút ra tinh hồn, Thiên Huyễn Tinh vẫn không có nửa điểm rung động, nhưng có một cỗ khí tức tang thương từ trên Thiên Huyễn Tinh như thức tỉnh, tràn ra.
Cỗ tang thương này cũng không chỉ hình thành trong trăm năm, ngàn năm, vạn năm mà là qua vô số năm tháng dài dằng dặc. Một cỗ khí tức vô bi vô hỉ dâng lên.
Bên trong khí tức này chỉ có một loại bao dung. Qua vô số năm tháng dài vô tạn ngưng tụ, bao dung tất cả thiên địa.
Tán Ma khống chế thân thể của Vương Lâm, tay phải chụp về phía dưới, cỗ khí tức này lập tức điên cuồng ngưng tụ vào trong lòng bàn tay. Nháy mắt liền biến thành một đoàn sương mù màu xám. Theo cỗ khí tức tang thương này không ngừng dung nhập, đoàn sương mù này bị nén ép dữ dội, từ bên trong truyền ra những âm thanh bang bang như tiếng sấm Trong nháy mắt này có lẽ như bị ảo giác, Vương Lâm dường như cảm giác được Thiên Huyễn Tinh như mất đi sức sống. Cỏ cây xanh tốt trên mặt đất nháy mắt đã héo rũ, sông suối tiêu tan, núi đồi nứt nẻ… Trong trận cười khằng khặc, tay phải Tán Ma xuất ra một trảo, hướng về Tiên nhân hư ảnh kia. Tốc độ một trảo này nhanh như điện, trong một sát na đã mang theo tinh hồn của Thiên Huyễn Tinh đánh tới.
Giờ khắc này Vương Lâm có một cảm giác như tự thân mình và tinh hồn Thiên Huyễn Tinh hoà làm một thể. Một kích này không phải là lực lượng của chính mình mà lấy lực lượng của toàn bộ Thiên Huyễn Tinh công kích.