Trong tiếng rống vang này lộ ra một cỗ ma khí nồng đậm khắp đất trời. Ma khí này quá đậm, khiến cho khắp đất trời lập tức bị bao phủ nhiều điểm ma diễm. Nó cùng với tiên khí do bóng người kia đi tới tản ra, phân thành hai mảnh đối trọng nhau.
Bên trong ma diễm, từ thiên linh cái trên đỉnh đầu Vương Lâm thoát ra khói đen dày đặc. Khói đen này hình thành một Ma Ảnh một sừng trên đỉnh đầu Vương Lâm. Nó toàn thân tối đen, sau khi huyễn hoá ra lập tức lại gầm vang một tiếng.
Thanh âm này xuyên thấu vô cùng, như một cái dùi sắc bén xuyên qua cả thiên địa.
Tán Ma !
Vương Lâm định luyện hoá thành vật nguyên thần thứ hai. Trải qua hơn trăm năm luyện hoá, Vương Lâm thuỷ chung chỉ khiến cho lạc ấn khống chế càng thêm sâu sắc mà không thể chân chính luyện hoá.
Hơn nữa sau khi có lạc ấn không chế, thần thức của nó lâm vào ngủ say, thực lực cũng giảm xuống. Nếu không, nó mà hoàn toàn thức tỉnh thì Vương Lâm muốn khống chế nó cũng sẽ cực kỳ khó khăn.
Nháy mắt khi Tán Ma xuất hiện, lần đầu tiên sắc mặt của Huyễn gia Lão Tổ tái nhợt không chút huyết sắc. Hắn lùi lại vài bước, kinh hãi nhìn Ma Ảnh. Một lúc lâu sau trên mặt hắn lộ ra vẻ chua xót.
Hoá ra đây mới là tuyệt chiêu của hắn !
Huyễn Phong Thần hít một hơi thật sâu, đáy lòng thầm kêu may mắn với lựa chọn vừa rồi của mình. Một đám tộc nhân trực hệ của Huyễn gia cũng đều như thế !
Thiên gia Thiên Quỳ Tử thì tâm thần lại kinh hoảng. Tán Ma kia quá cường đại, với tu vi của hắn mà ngay khi vừa nhìn thấy Tán Ma này không ngờ cũng có cảm giác run sợ.
- Thật đáng sợ, đây rốt cuộc là gì… Là Ma sao? ! Không hổ là người của Lôi Tiên Điện, thần thông quả không ít. Lôi Thú, khôi lỗi, quy tắc kiếm thức, còn có này… Ma ! Đây nhất định là một nhân vật trọng yếu của Lôi Tiên Điện, nếu không không thể nào mà như thế này được ! !
Lão già Hứa gia cũng lần đầu tiên động dung, thâm chí trong thần thức cũng lộ ra một tia kích động nhìn bóng dáng Tán Ma ở phía xa.