Oán anh bên trong màn sương đen hiển nhiên là nghe được câu nói của Vương Lâm. Nhưng ánh mắt âm hàn của hắn cũng vẫn lộ ra oán khí, kiên trì cắn đầu ngón tay của Vương Lâm, dường như muốn đem oán khí mấy trăm năm qua nháy mắt buộc Vương Lâm phải cảm thụ.
Vương Lâm nhìn đứa nhỏ hồi lâu, than nhẹ một tiếng. Oán khí chui vào trong cơ thể hắn cũng không có ảnh hưởng gì, Nguyên thần lôi uy đảo qua sẽ hoàn toàn thanh trừ.
Trầm ngâm một lát, tay trái Vương Lâm bấm quyết, từng đạo cấm khí loé ra, dừng lại xung quanh màn sương mù, lập tức thu nhỏ lại khi Tiên vệ lui ra.
Đoàn sương mù không ngừng thu nhỏ lại, dần dần bị cấm chế phong ấn hoàn toàn.
Cuối cùng, tay phải Vương Lâm nhẹ nhàng cầm lấy đứa nhỏ đã bị cấm chế phong ấn này, đặt lên mi tâm, đặt vào trong Thiên nghịch không gian. Nguyên thần cũng phân ra một cỗ dung nhập vào trong Thiên nghịch, không ngừng xua đi oán khí.
- Đợi vi phụ đen những viêc vặt hoàn toàn xử lý sẽ bế quan xua đi oán khí cho con. Bình nhi, không cần gấp gáp!
Vương Lâm hạ giọng nói, tay phải chụp một cái vào hư không, lập tức đệ tử hồn của Tôn Hồn Phiên bị hắn nắm trong tay. Sau đó hắn xuất ra Tôn Hồn Phiên, ném vào bên trong.
- Độn Thiên sư phụ, đệ tử hồn đã được đệ tử thu hồi. Uy lực của Tôn Hồn Phiên sẽ tái hiện!
Ánh mắt Vương Lâm nhìn về phía thành trì xa xa.
- Ra đi!
Vương Lâm bình thản nói.
Tôn Tích từ bên trong thành cẩn thận bay ra. Trận chiến vừa rồi hắn đã xem kỹ toàn bộ, trong lòng cực kỳ rung động. Bất kể là động tác độc ác của Liễu Mi, hay là sau đó Huyễn gia Lão Tổ đích thân tới đều khiến trong lòng hắn nổi lên sóng lớn ngập trời.
Lúc này đây đối mặt với Vương Lâm, bởi vì tu vi đã giảm xuống nhiều, không ngờ trong lòng hắn nổi lên sự kinh sợ và run rẩy.
- Tiền… tiền bối… Vương Lâm nhìn Tôn Tích, kiếm quang của phi kiếm dưới chân không ổn chứng tỏ hắn đang cực kỳ sợ hãi.
- Tôn huynh, không cần phải thế… Vương Lâm khẽ thở dài.
Tôn Tích trầm mặc, hướng về Vương Lâm ôm quyền, chua xót nói:
- Hứa… Hứa huynh, trước đó ba người chúng ta dấu diếm chính là vi muốn kéo ngươi tiến vào bên trong Hồn thuỷ, làm người thế tội cho ba người… Ta… - Thôi, việc này không cần nói nữa. Hai người Nhiễm gia Lão Tổ và Tiêu Dao hiện tại vẫn an toàn chứ?
Vương Lâm hạ giọng hỏi.
- Mấy trăm năm trước Nhiễm gia Lão Tổ đã sớm ly khai khỏi Nhiễn Vân Tinh, không biết là đi đâu nhưng chắc cũng không có vấn đề gì. Về phần Triệu Truyền Văn, người này không thể luyện ra phân thân nhưng hắn có một thần thông nào đó, có thể tách nguyên thần ra. Ta đoán hắn cũng đã sớm ly khai khỏi Nhiễm Vân Tinh!