Huyễn gia Lão Tổ mở trừng hai mắt ra, trong mắt hiện lên một tia hoảng sợ, không chút do dự nâng tay phải lên, cách không vỗ về phía lốc xoáy, trong miệng quát khẽ:
- Toái!
Lão vừa rồi nguyên thần xuất khiếu, lấy thần thông vượt qua tinh không, lúc này mới cứu được Liễu Mi. Nguyên hắn không đặt Vương Lâm vào trong mắt, sau khi xuất hiện, xuất ra một chỉ kia vốn tính lấy mạng Vương Lâm.
Nhưng sau khi điểm ra, lão cảm giác rõ ràng rằng sau khi vào người đối phương thì bị nguyên thần Vương Lâm đánh tan, chỉ khiến hắn bị thương mà không thể giết hắn được.
Điều này làm cho lão không khỏi kinh ngạc. Cùng lúc đó, thấy được Tiên vệ khôi lỗi có được cảnh giới Âm Dương hư thật khiến cho Huyễn gia Lão Tổ chấn động. Lão biết rõ giờ phút này đang ở trong trạng thái suy yếu, bị rơi xuống cảnh giới Âm Dương hư thật, chống lại con rồi thì có thể thắng nhưng sẽ khiến cho tu vi lại giảm xuống.
Hơn nữa nguyên thần của Vương Lâm rõ ràng có chút quỷ dị, khiến cho lão có chút e dè. Nếu là tu vi không bị suy giảm, hắn tuyệt đối không chút e ngại, trực tiếp triển khai chém giết.
Dù vậy, âm thanh hàn lãnh của Vương Lâm rơi vào trong tai của Huyễn gia Lão Tổ cũng không khiến lão bận tâm. Hắn cho rằng dù cho có Tiên vệ khôi lỗi nhưng bản thân mình cũng có hậu thủ.
Cho nên sau khi nói ra một câu hắn liên mang theo Liễu Mi tốc tốc rời đi.
Liễu Mi này là do hắn vất vả bồi dưỡng ra, ngoại trừ những lời nói đường hoàng bên ngoài, cũng không thể khiến ai biết được âm mưu thật sự, quyết không thể để bị giết khi chưa đạt tới bước thứ hai.
Huyễn gia Lão Tổ dù thế nào cũng không nghĩ tới sau đó đối phương còn phát ra một đạo kiếm khí. Kiếm khí này sau khi tới gần, lão vẫn chưa để vào mắt. Nhưng không ngờ kiếm khí này lập tức khiến cho lốc xoáy mà nguyên thần lão đang phụ thuộc vào sụp đổ. Điều này khiến cho đáy lòng lão lâm vào khiếp sợ, hít một hơi thật sâu.
Nếu chỉ có lốc xoáy sụp đổ cũng thôi, nhưng kiếm khí này lại không chút tổn hại, xuyên thấu vào thẳng trong nguyên thần của hắn. Uy lực của kiếm khi kia đã đạt tới trình độ khiến cho da đầu của Huyễn gia Lão Tổ cũng phải run lên.
Cảm thụ uy lực này, hắn mơ hồ từ trên kiếm khí nhận ra một cỗ khí tức cực kỳ đáng sợ của Tịnh Niết kỳ tu sĩ. Điều này làm cho đáy lòng lão càng hoảng sợ, không dám đối kháng, mà chỉ hoảng hốt bỏ chạy.
Hắn gần như thi triển ra tốc độ nhanh nhất mà nguyên thần có thể, mang theo Liễu Mi lao ra khỏi lốc xoáy, hướng về căn mật thất của Huyễn gia. Nguyên thần lập tức nhập thể, triển khai thần thông với ý đồ đem thông đạo lốc xoáy hoàn toàn đánh tan, khiến cho kiếm khí kia không thể từ trong hư vô xông tới.