Nhưng ngay khi Vương Lâm nhìn thấy ánh mắt này, tâm thần hắn cũng kịch chấn. Loại cảm giác máu huyết tương dung bỗng nhiên mạnh mẽ xuất hiện toàn thân, như có mấy vạn tiếng sấm đánh vang trong tai của Vương Lâm. Cả người hắn, theo bản năng, thu hồi song chỉ lại, thân mình lùi lại phía sau mấy bước, nhìn chằm chằm vào màn sương đen kia!
- Đây…Đây là… Một cỗ thống khổ, day dứt nháy mắt mạnh mẽ xuất hiện trong lòng Vương Lâm, phút chốc đã tràn ngập toàn thân. Hắn kinh ngạc nhìn màn sương kia, trong mắt bỗng đỏ bừng lên. Tay phải hắn vung lên, Tiên vệ khôi lỗi ngay lập tức bay về, hoá thành một bóng ma thật lớn bao phủ lấy đám sương mù kia, ngăn cản hành động của nó.
- Cái này, là cái gì?!
Khuôn mặt Vương Lâm dữ tợn, hướng về Liễu Mi quát lớn.
Trên mặt Liễu Mi lộ ra vẻ mỉm cười, nhưng trong mắt cũng có sự thống khổ, nhìn Vương Lâm cười khẽ:
- Ngươi không nhận ra sao?! Không thể, với tu vi của ngươi, chắc chắn có thể nhận ra! Trong nhân gian có một truyền thuyết. Một người trong cuộc đời mất đi vài đứa con thì những hồn phách của những đứa nhỏ này sẽ không tiêu tán. Chúng sẽ luôn đi theo phía sau ngươi, chỉ lặng lẽ chăm chăm vào ngươi, hướng về ngươi hỏi cái gì đó nhưng ngươi sẽ không thể nghe được. Cho đến khi ngươi nhắm mắt xuôi tay, ngươi mới có thể nghe được thanh âm của nó. Hoá ra, nó luôn hỏi rằng: "Phụ thân, vì sao không cần con…" Thanh âm của Liễu Mi lộ ra một tia quỷ dị, thậm chí có một tia điên cuồng!
- Ta đem đứa nhỏ này luyện hoá trăm năm, rốt cuộc luyện thành oán ảnh. Khi nó có ý thức, ta liền không ngừng nói cho nó rằng phụ thân của nó đã vứt bỏ nó. Phụ thân của nó… tên là… Vương Lâm!
Vương Lâm, ngươi huỷ đạo tâm của ta, phá ý cảnh của ta, lấy đi tấm thân trong sạch của ta! Hết thảy những điều này là ngoài ý muốn thì ta liền hồi báo cho ngươi một pháp bảo đặc thù!
Vương Lâm trầm mặc. Loại trầm mặc này chân chính là yên lặng. Trên người hắn, nháy mắt sức sống đều bị rút đi. Chỉ còn lại tử khí vô tận.
Sau khi phát hiện ra không có hy vọng làm cho Lý Mộ Uyển sống lại, sự khiếp sợ và tâm thần của hắn như bị lay động bởi cả mười vạn tiếng sấm đánh. Không có loại bùng nổ điên cuồng khi đối mặt với Đằng Hoá Nguyên, không có cảm giác tập trung hết sức khi đối mặt với nguy hiểm.
Giờ phút này, Vương Lâm chỉ có trầm mặc. Sự trầm mặc làm cho người ta cảm thấy đáng sợ.
Dường như trong nháy mắt này, trời bất động, đất bất động. Hết thảy giữa trời đất giống như bị thi triển Định Thân thuật, toàn bộ trở nên yên tĩnh.