- Diệt tộc thì không đến nỗi. Ba chúng ta mấy năm nay đã sớm âm thầm đưa người dòng chính trong tộc đi. Có bọn họ hương khói ba nhà chúng ta sẽ không dứt.
Lão tổ Nhiễm gia mở miệng nói.
- Đáng tiếc căn cơ chúng ta đều ở trong Nhiễm Vân tinh này. Khoảng thời gian ngắn như thế làm sao có thể di chuyển, nếu di chuyển hàng loạt ngược lại khiến cho việc này sớm lộ ra.
Tiêu Dao tán nhân cười khổ.
- Hứa Mộc nói có lẽ sẽ sớm trở về … Tôn Tích có chút do dự nói.
- Hừ, hắn nếu không trở lại, ba chúng ta sau khi bị người Huyễn gia bắt cũng phải đem người này kéo xuống nước. Tiên ngọc của Nhiễm Vân tinh ta làm sao có thể để hắn cầm không công. Người này lúc trước đồng ý che chở chúng ta, nhưng trong lúc nguy cơ này lại rời đi. Tiểu nhân !
Lão tổ Nhiễm gia cắn răng nói.
Tiêu Dao tán nhân trầm lặng.
Tôn Tích thầm than nói :
- Thôi thôi. Cho dù hắn có trở về thì lại thế nào. Lão tổ Huyễn gia kia tu vi đạt tới bước thứ hai, ai có thể ngăn cản. Nghe đồn Huyễn gia tổng cộng có hai lão tổ bước vào bước tu đạo thứ hai. Một người chết đi trong cuộc tranh đoạt năm xưa ở Lôi chi tiên giới, người còn lại này cho dù thực lực không thể so với ngày xưa, nhưng chỉ cần một mình Lão tổ Huyễn gia này đủ có thể quét ngang chúng sinh. Hắn có trở lại cũng vô dụng.
Ba người trầm lặng trong lòng đầy hối hận với việc bốn năm trước. Cái gọi là nhân quả thật sự đúng.
Đúng lúc này Lão tổ Nhiễm gia bỗng nhiên biến sắc, trầm giọng nói :
- Đến rồi !
Tôn Tích và Tiêu Dao tán nhân ngẩng đầu lên lập tức cảm nhận được nguy hiểm đến từ phía chân trời, sắc mặt càng thêm âm trầm.
Trên không trung xuất hiện từng hồi dao động khuếch tán, một cỗ áp lực vô cùng từ trên bầu trời phủ xuống.
Liễu Mi bên ngoài Nhiễm Vân tinh một thân áo trắng bước xuyên qua Tỏa tinh đại trận, thần thức đảo qua ba người Lão tổ Nhiễm gia.
Vẻ mặt nàng không có chút biến hóa, bình tĩnh như nước chậm rãi đến.
- Tôn huynh, Triệu huynh. Ba người chúng ta đấu hơn nửa đời người. Lúc này hậu sự cũng đều đã an bài. Ba người chúng ta buông tay đánh một trận, cho dù chết thì cũng không uổng một đời !
Lão tổ Nhiễm gia thanh âm trầm thấp ẩn chứa một cỗ chiến ý, trong ánh mắt hắn nhìn về phía hư không có ngọn lửa thiêu đốt.
- Nhiễm huynh thật khí phách, ngươi dĩ nhiên thiêu đốt linh hồn. Triệu mỗ liền theo ngươi !
Tiêu Dao tán nhân cười ha hả, hai mắt đồng dạng bốc lửa.
Ánh mắt Tôn Tích lộ ra vẻ kiên quyết, tự nhiên cười nói :
- Bỏ được một thân tu vi dám lên thiên đình khiển trách tiên quân. Làm sao thiếu được Tôn mỗ !
Chiến ý ngập trời từ trên ba người giống như ba ngọn lửa nổi lên trên Nhiễm Vân tinh. Lửa thường đốt cháy thì có khói, nguyên thần tu sĩ mặt dù không có khói nhưng có chiến ý đầy trời so với khói càng đậm hơn trăm, ngàn lần.
Chiến ý nồng đậm này vào lúc thân hình yêu kiều của Liễu Mi xuất hiện phía chân trời đã đạt tới đỉnh.
- Thiêu đốt nguyên thần sao … Liễu Mi trong không trung nhìn ba người phía dưới hạ giọng nói. Thanh âm uyển chuyển giống như gió xuân thổi qua mặt đất, ẩn chứa bên trong một luồng lực kỳ dị.
Tiêu Dao tán nhân ngơ ngác nhìn Liễu Mi ở trong không trung, ngọn lửa trong mắt nhạt dần thay vào đó là một tia si mê … Nhìn Liễu Mi như tiên nữ trên không đi tới, không chỉ có Tiêu Dao tán nhân, ngay cả Tôn Tích trong mắt chiến ý tiêu tan, lộ ra vẻ giãy dụa.
Duy chỉ có Lão tổ Nhiễm gia tu vi đạt tới Vấn Đỉnh trung kỳ, cố gắng có thể giữ tâm thần không loạn, nhưng hắn cũng không duy trì lâu. Trong cảm giác của hắn, giọng nói người con gái như tiên nữ trên không này giống như tiên khúc nghe vào trong tai cực kỳ dung nhập tâm thần, dẫn dắt lên một tia gợn sóng của người thường.
- Thiên Huyễn Vô tình đạo !
Lão tổ Nhiễm gia biến sắc, ngọn lửa thiêu đốt nguyên thần phát ra từ trong thân thể. Ngọn lửa này là nguyên thần của hắn kết hợp nguyên khí trời đất sinh ra, trong nháy mắt khiến cho tu vi Lão tổ Nhiễm gia đột nhiên tăng mạnh. Hắn hét lớn một tiếng, thanh âm này phảng phất như sấm đánh, hóa thành tiếng "ầm ầm" chấn động trời đất.
Ánh mắt Tôn Tích lộ ra vẻ trong sáng, đáy lòng kinh hãi. Trong nháy mắt vừa rồi hắn phảng phất như có cảm giác đối mặt với tộc nhân thân nhất, giống như người con gái trước mắt làm mình không đành lòng ra tay.
Vẻ mặt Liễu Mi như thường, lúc đi tới vẫn hết sức hạ giọng nói :
- Ba người các ngươi không phải đối thủ của ta. Cùng ta trở lại Huyễn gia có lẽ còn có một đường sống.
Ngọn lửa trên người Lão tổ Nhiễm gia toàn thân bùng lên bước về trước một bước, hai tay kết thành ấn, ấn một cái vào hư không. Chưởng Tâm Lôi thần thông của Nhiễm gia lập tức phát ra từng hồi tiếng sấm, "ầm ầm" từ trong lòng bàn tay lóe ra, rít gào thẳng đến Liễu Mi.